Friday, June 23, 2017

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA XHCN VÀ TBCN



Các cc khai thác vấn đề các công ty lớn của nhà nước bị thua lỗ nặng, cằn nhằn rằng tại sao lãnh đạo chỉ bị khiển trách và mất ghế trong khi nhà nước lãnh nợ.  Vậy chúng ta thử tìm hiểu để so sánh xem trong chế độ tư bản mà các bạn thần tượng nó có công bằng hơn không nhé!

Thứ nhất, nếu bạn ca ngợi kinh tế tư bản, các bạn phải chấp nhận thua lỗ.  Ca ngợi tư bản mà đến khi thua lỗ trong hệ thống tư bản lại đổ hết lỗi cho cộng sản thì chính bạn là người không có trách nhiệm gì cả.

Trong chế độ XHCN, doanh nghiệp nhà nước lời thì vào ngân sách nhà nước, là của chung, tức là có bạn trong đó, nên khi lỗ thì nhà nước đứng ra gánh cũng là chuyện công bằng thôi.

Trong chế độ tư bản mà các bạn thần tượng, doanh nghiệp là của riêng, tức là khi lời thì tiền sẽ vào túi riêng của chủ tư bản nhưng khi lỗ nặng, nhà nước phải đứng ra gánh thì đó mới là đáng nói nhé!

Sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008, tùy theo cách tính, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ đã bỏ ra từ 7,7 đến 29 ngàn tỉ USD để cứu các nhà băng và công ty xe TƯ NHÂN.

Và đó không phải là lần đầu tiên chính quyền Mỹ bỏ tiền ra giải cứu các công ty tư nhân bị thua lỗ.  Chuyện này có cả một lịch sử, ít nhất là từ năm 1970, vì vậy ở Mỹ có khái niệm 'corporate welfare' hay 'socialism for the rich, capitalism for the poor' để chỉ cái chuyện nhà nước trợ cấp cho các công ty tư nhân và chuyện trợ cấp cho người giàu, bỏ mặc người nghèo tự lo.

Thứ hai, ở Việt Nam lãnh đạo các công ty nhà nước thua lỗ nặng thì có thể bị khiển trách và mất ghế như ông Đinh La Thăng nhưng ở thiên đường tư bản mà các bạn thần tượng, lãnh đạo các công ty thua lỗ đến mức phải nhận tiền cứu chuộc của nhà nước vẫn tiếp tục làm việc và ẵm hàng trăm triệu USD tiền lương và thưởng nhé!

Lên án việc làm ăn vô trách nhiệm làm thiệt hại chung ở Việt Nam cũng không sao nhưng lại ca ngợi tung hô cái hệ thống tư bản lời bỏ túi riêng lỗ nhà nước gánh thì thật là cực ngu! :v

BANGKOK THẬP NIÊN 1950

video

Mời mọi người xem clip. Ở khoảng giữa có đoạn diễu hành của kỵ binh và không quân Thái. Đoạn cuối là sân bay Don Mueang năm 1953 có độ hoành tráng hơn cả Tân Sơn Nhất 1975.

Không quân Thái được thành lập năm 1913. Năm 1914, sân bay Don Mueang chính thức được chọn làm căn cứ cho Không quân Thái, mặc dù nó đã được sử dụng trước đó rồi. Nó là một trong những sân bay quốc tế lâu đời nhất của thế giới. Các chuyến bay dân sự thương mại quốc tế được bắt đầu từ năm 1924. Nó là sân bay bận rộn thứ nhì ở cả Châu Á năm 2004.

Để so sánh, không quân ngụy được thành lập năm 1955. Sân bay Tân Sơn Nhất được Pháp hoàn thành đầu những năm 1930, nhưng chỉ có một đường băng bằng...đất đỏ và nó dừng lại luôn ở đó cho đến khi Pháp cuốn gói!

Các fan thờ tây lông luôn nhớ ơn 'Đại Pháp' ra ơn mưa móc khai hóa dân trí, xây dựng cơ sở hạ tầng cho không mà sao Việt Nam lại quá lạc hậu so với Thái nhỉ?! Vậy theo logic thì có hai trường hợp xảy ra:

1/ Người Việt ngu hơn người Thái rất nhiều nên cho dù được Pháp vào khai hóa vẫn thua xa lắc người Thái!

2/ Pháp vào hút máu, ngu dân và vơ vét tài nguyên thôi cho nên Việt Nam bị tụt hậu xa lắc so với Thái.

Có một sự mâu thuẫn (vì ngu hơn cả chó) không hề nhẹ là nhiều người, một mặt cho rằng người Việt rất thông minh chẳng hề thua kém một dân tộc nào trên thế giới, mặt khác lại bảo Việt Nam cần Pháp đô hộ thì mới có cơ sở hạ tầng! :v

Thái Lan có cần để tây lông đô hộ đâu sao cơ sở hạ tầng của họ lại hơn cái 'hòn ngọc' của Pháp nhiều vậy?!


'

HỌC HỎI VĂN MINH MỸ




Nghe ông Hun Sen kể tôi thấy các bác nhà mình còn kém văn minh quá:

"...40 năm trước, cất giấu vũ khí xong, tôi đã đến đây. Khi chúng tôi đến, nhìn thấy nhà dân, tôi nói với anh em nếu người VN bắt trói thì cứ để họ bắt trói. Tôi nhìn vào đồng hồ và nghĩ rằng chắc chắn người ta sẽ tịch thu cái đồng hồ này. "

Thế nhưng, không như ông Hun Sen lo sợ, "bộ đội Việt Nam không những không lấy đồng hồ mà thậm chí không dám mở ba lô của chúng tôi, không cần có biết gì trong ấy. Tất cả quá tốt đẹp không như lo sợ của tôi"

"Đây là điểm mà Việt Nam khác với các nước cứ xem mình là bố của dân chủ mẹ của nhân quyền nhưng đối xử rất tàn tệ với người vượt biên từ nước khác sang" - Ông Hun Sen nhấn mạnh. "Chúng tôi luôn ca ngợi hành động đẹp của VN, đã không trói tay, đã cho ăn no, đã không khám xét..."

"Tôi biết rằng không dễ dàng gì để phân biện ai là Pol Pot từng giết người Việt Nam, ai là người dân Campuchia đi tìm sự giúp đỡ. Thế mà, ngay cả ba lô của tôi cũng không bị khám xét chứ không nói gì đến thân thể. Chúng tôi không bị xâm phạm."

Không thể có cái chuyện như thế xảy ra trong nền văn minh Mỹ.  Hãy nghe ông Kỳ kể:

"Chỉ huy trưởng Đô đốc Harris vốn là chỗ quen biết ra đón, rồi sau đó chuyển tôi qua chiếc tàu Blue Ridge bằng một máy lên thẳng khác của Mỹ. Trước khi bước lên máy bay của Mỹ, tôi sực nhớ còn một việc cuối cùng phải làm. Tôi trở lại máy bay lên thẳng của tôi, tháo khẩu súng lục đang đeo bên hông đặt xuống ghế phi công (lúc đó chiêc máy bay của tôi chưa bị đẩy xuống biển). Với tư cách là khách của một nước khác, có thể tôi sẽ phải trao súng cho người ta. Sau đó một đại tá Mỹ đã nói lớn như ra mệnh lệnh: “Tất cả các anh kia, lại đây! Bây giờ khám xét các anh có được không?”. May mà lúc đó tôi đã bỏ khẩu súng lục đi rồi."

Ông Kỳ, phó tổng thống và một số tướng lãnh cao cấp như Ngô Quang Trưởng (phía sau ông Kỳ trong ảnh), là 'đồng minh thân cận' của Mỹ, thân đến nỗi nằm ngửa ra cho Mỹ muốn làm gì thì làm ở Việt Nam luôn và bản thân ông Kỳ còn 'vốn là chỗ quen biết' với chỉ huy trưởng của con tàu đó nhưng khi lên tàu, chưa đặt chân lên đất Mỹ nhé, thì cũng phải khám xét để phòng hờ khủng bố chứ?  Bỏ được cây súng không bị phát hiện là mừng đấy! Thế mà các bác nhà mình thì ba-lô của Hun Sen, một người xa lạ, một sĩ quan quèn của Pol Pot, còn không đụng tới thì ra cái thể thống gì nhỉ?! Thật kém văn minh quá!

Friday, June 16, 2017

VIỆT NAM THÚI HAY ÓC THANH NIÊN THÚI?



Muốn hiểu biết về một đất nước chúng ta sẽ dựa theo cảm nhận của một người du lịch nước ngoài hay dựa vào dữ kiện nghiên cứu về đất nước đó?

Thanh niên đi du lịch vài tuần, đứng ở một góc nhỏ của nước Mỹ rồi phán luôn rằng sao Mỹ nhà nào cũng có xe hơi làm lương gấp mấy chục lần Việt Nam mà Việt Nam sau 40 năm vẫn chưa được như thế?! :v

Câu trả lời ngắn là: Vì Việt Nam có rất nhiều người bị khuyết tật não như thanh niên nhé!

Giải thích thêm:

Việt Nam có một đám teo não cuồng tây lông rước nó vào nhà ngồi trên đầu mình làm chủ nô lệ, chở của về nước gần 100 năm, gây ra chiến tranh tàn phá cấm vận suốt 50 năm, mới phát triển bình thường 22 năm nay mà đòi giàu vật chất bằng đế quốc rồi?!

Mỹ là một đế quốc từ ngày lập quốc.  Họ vừa có khả năng cướp bóc khắp nơi vừa có khả năng kinh doanh làm giàu.  Chỉ đốt nhà người khác mà không ai đốt nhà họ được nên như được như hiện nay thì còn tệ đấy!

Tỉ lệ dân Mỹ sở hữu tất cả các loại nhà là 63%.  Loại nhà riêng cách biệt mà thanh niên thấy chỉ chiếm một phần trong số đó.

Có nhà có xe cũng không hẳn sung sướng gì vì phải cày cật lực để trả tiền nhà tiền xe nếu không thì sẽ bị mất trong ba nốt nhạc.  Tiền làm gấp mấy chục lần Việt Nam nhưng nộp tiền nhà, tiền xe, tiền ăn, tiền xăng, tiền bảo hiểm, tiền nợ thẻ,... là gần hết.  41% người trưởng thành ở Mỹ không có đến 500 USD dư trong ngân hàng.

Cuộc sống căng thẳng vừa làm việc bù đầu vừa nơm nớp lo sợ bị ngân hàng kéo nhà kéo xe làm gần một nửa dân Mỹ có những triệu chứng tâm thần.

Đám tàn dư ngụy bên đó là một ví dụ hùng hồn đấy.  Một lũ tâm thần bệnh hoạn.  Khổ thì không lẽ than hay chửi Mỹ nên đành phải chửi cộng sản mỗi ngày để xả stress thôi.

Bị kéo nhà là chuyện cơm bữa nên có 3,5 triệu người vô gia cư trong khi số nhà trống lại nhiều gấp 6 lần con số đó

Tìm hiểu thì ít nhất nó phải như vậy.  Muốn giàu như người ta mà ngu dốt thế thì sao có cửa?!

Sang vấn đề xe hơi:

Mỹ sở hữu xe dễ dàng là vì đất rộng người thưa nên mới có đường mà chạy nhé!

Việt Nam đánh thuế nặng xe nhập khẩu một phần là để ưu tiên doanh nghiệp xe trong nước, một phần để hạn chế xe hơi vì một chiếc xe hơi chiếm một bề mặt đường bằng 4 chiếc xe máy. Đất chật người đông nên xe đắt gấp ba lần Mỹ mà còn kẹt như bây giờ. Nếu bỏ thuế, giá xe bằng Mỹ thì đậu đã không có chỗ rồi chứ đừng nói đến chạy!

Đánh thuế nặng nó chửi.  Bỏ thuế, người người mua xe, nhà nhà mua xe bít hết đường, ô nhiễm trầm trọng thêm, bệnh hoạn tăng, nó sẽ chửi từ 18 đời tổ tông chửi xuống.  Làm đường thêm chắc chắn cũng sẽ bị nó chửi!

Các nước Thái, Phi, Indo có mấy chục năm xây dựng cơ sở hạ tầng trong cùng thời gian Việt Nam bị Mỹ quăng bom phá hoại nhưng Manila và Bangkok là những thành phố bị kẹt xe ác mộng của thế giới.  Hay như Mỹ luôn đi, đất nước mà các thanh niên teo não thần tượng thì khu vực thành phố Los Angeles cũng thế.  Hãy tưởng tượng giá xe cũ Việt Nam là khoảng 5000 USD như Mỹ thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Tóm lại, nếu tối ngày chỉ biết đâm đầu vào cái bô đánh hơi thì mùi ngửi được dĩ nhiên chỉ là mùi phân.  Nếu yêu nước thì ngoài chửi ra, các thanh niên cần suy nghĩ để não nở ra, tìm hiểu vấn đề cặn kẽ, đưa ra giải pháp cụ thể, chứ chỉ biết chửi và chửi thì chả khác gì con chó cả! Chó không thể giúp đất nước phát triển!

Wednesday, June 14, 2017

ÁC QUỈ VÀ LỢN


Ảnh: Một nạn nhân của vũ khí phốt pho trắng ở Yemen. Mỹ đã cung cấp vũ khí này cho Saudi Arabia dùng ở Yemen.

Nghị định thư thứ Ba của Công ước Geneva cấm dùng vũ khí phốt pho trắng ở những vùng thành thị vì tác hại kinh khủng của nó có thể gây ra cho thường dân. Chất hóa học này khi gặp không khí sẽ cháy với nhiệt độ cực cao và liên tục cho đến khi mất hết hoặc bị cắt nguồn ôxy. Nếu trúng người thì sẽ gây bỏng đến xương cho nên có trường hợp bị cháy ở vùng mặt làm xương quai hàm lìa khỏi sọ. Mỹ không ký vào nghị định thư nói trên nên vẫn tiếp tục dùng loại bom đạn này ở những thành thị.

Tổ chức Human Rights Watch vừa lên án việc Mỹ lại dùng chất hóa học này ở hai thành phố Raqqa, Syria và Mosul, Iraq.

Bom bi, napan, phốt pho trắng,...là những thứ vũ khí mang tính chất khủng bố được Mỹ yêu chuộng và hay dùng ở Việt Nam, vậy biết bao nhiêu người Việt Nam đã phải hứng chịu sự hủy diệt thảm khốc này? Chính quyền Mỹ vừa hiếu chiến vừa ác độc như quỉ thế thì cho dù trái đất này không còn ai, cũng không đến lượt họ lên lớp về nhân quyền nhưng họ vẫn giảng với mục đích đâm thọc chia rẽ để lại có chiến tranh mà quăng những thứ vũ khí khủng khiếp đó lên đầu nhân loại nữa! Thật không thể tưởng tượng nổi cái độ ngu của đám lợn vẫn tin vào những lời hoa mỹ của họ! Lấy Mỹ làm thước đo đạo đức!



Tuesday, June 13, 2017

ÓC CON GÌ?




Nó bảo người Việt Nam xâm lược nước Việt Nam, còn quân đội nước ngoài bơi hàng ngàn cây số sang chiếm đóng, nắm đầu nó, tàn sát người Việt Nam không chịu theo chúng là chống xâm lược! Đàn bà con nít còn ẵm ngửa bị đạn bắn lê đâm nát người là lỗi ở họ không chịu theo Mỹ!

Một con chó lớn lên trong căn nhà của bạn, nó sẽ biết cái nhà đó là nhà của nó, người nhà là những ai, người lạ đến gần cửa nó sẽ sủa, vào nhà nó sẽ cắn để bảo vệ cái chỗ ở và người nhà mình mặc dù nó là loài chó chứ không phải người!

Vậy chắc chắc óc của cái bọn dẫn giặc vào nhà tàn sát đồng bào kia không phải là óc chó. Thú vật nó còn biết cái hang của nó ở đâu và dứt khoát không cho con vật khác đến quấy rầy chứ đừng nó gì đến tàn sát đồng loại của nó! Vậy óc của cái bọn này trên sự thật thì còn thua cả thú vật nữa!

Mấy chục năm nay tôi hoàn toàn bó tay không thể tìm ra câu trả lời óc của nó là óc con gì thật!

Sunday, June 11, 2017

ĐÁNH THUÊ VÀ ĂN HÔI


Bọn đánh thuê thật khốn nạn nhưng bọn ăn hôi, đâm sau lưng Việt Nam cũng khốn nạn không kém đâu nhé! Moon Jae-in đã vô tình hay cố ý thú nhận sự thật kinh tế Hàn Quốc đã được cứu vớt nhờ lính đánh thuê cũng là một chuyện tốt vì từ nay fan hậu duệ mặt lòi đã bị cấm cãi tuyệt đối rồi. Hy vọng là thế. Hôm nay tôi muốn nói về một thằng ăn hôi và cũng hy vọng fan cuồng tàu (Sing) cũng nên dũng cảm đối diện với sự thật này nhé!

Trên mạng lưu truyền một đoạn dịch về chuyến thăm Sing của Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1978 theo một cuốn sách của Lý Quang Diệu. Đối thoại với thủ tướng Việt Nam, Diệu luôn chối bay chuyện Singapore đã làm giàu từ cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam của Mỹ:

'Tôi không thể hiểu tại sao chúng tôi lại buộc phải giúp đỡ họ trong khi họ bị kiệt quệ bởi một cuộc chiến mà chúng tôi không gây ra và chúng tôi không hề đóng bất cứ vai trò nào trong cuộc chiến ấy. Tôi nói những nguyên liệu chiến tranh chính yếu chúng tôi cung cấp cho các lực lượng Mỹ ở Việt Nam là xăng, dầu và chất bôi trơn xuất phát từ các công ty dầu của Anh và Mỹ. Lợi nhuận cho Singapore là không đáng kể.'

Diệu đã trợn mắt nói láo! Không đáng xách dép cho anh Moon! Sing không gây ra cuộc chiến nhưng đã rất hăng hái xúi giục Mỹ tiếp tục nó và đã đóng góp một vai trò rất quan trọng là cung cấp dịch vụ hậu cần cho Mỹ như sửa chữa bảo trì tàu chiến, máy bay, cung cấp xăng dầu cho bộ máy chiến tranh khổng lồ của Mỹ.

Ban đầu Diệu còn lưỡng lự về chuyện can thiệp của Mỹ vào Việt Nam nhưng sau khi Mỹ chính thức đem quân vào thì hắn nhận ra lợi ích kinh tế to lớn do cuộc chiến mang lại nên đã hăng hái đốc xúi người Mỹ tiếp tục!

Bài viết trên báo The Diplomat với tựa đề 'Singapore của LQD Nở Hoa trong Cái bóng của Chiến tranh Lạnh' đánh giá rằng Diệu đã đóng một vai trò quan trọng trong việc níu kéo Mỹ duy trì cuộc chiến ở Việt Nam để hưởng lợi. Hắn nhiều lần tán tỉnh lãnh đạo Mỹ ủng hộ chính quyền Sài gòn (vì ủng hộ thì có nghĩa là tiếp tục chiến tranh và do đó, rất nhiều tiền sẽ chảy vào Sing!). Sau chuyến thăm Mỹ lần đầu tiên năm 1967, Diệu viết thư cho Johnson bày tỏ sự ủng hộ đối với cuộc chiến xâm lược Việt Nam là 'dứt khoát'. Johnson đánh giá cao sự ủng hộ đó và hứa sẽ 'giữ một lộ trình vững vàng ở Việt Nam.'

Sau Chiến dịch Mậu Thân 1968, Johnson bị dân Mỹ căm ghét và phẫn nộ vì sự dối trá về tình hình Việt Nam nên từ chối tái tranh cử cho nhiệm kỳ mới. Nixon lên thì Diệu lại tiếp tục vun đáp quan hệ với chính quyền mới, hứa hẹn sẽ thuyết phục quần chúng Mỹ đừng 'bán rẻ' Sài Gòn để hắn tiếp tục được ăn hôi trong khi lúc đó dân Mỹ đã rất chán ghét, biểu tình chiếm cả các trường đại học và cảnh sát đã phải dùng đến bạo lực súng đạn giết người để đối phó!

Kết quả trong giai đoạn này là vào năm 1967, 15% thu nhập của Sing là từ việc trực tiếp phục vụ nhu cầu của quân đội Mỹ. Ngoài ra, vì Sing là một trung tâm lọc dầu của Đông Nam Á, có vai trò quyết định trong bộ máy chiến tranh của Mỹ nên Công ty Lockheed của Mỹ đã mở xưởng ở đó để phục vụ mục đích thương mại lẫn sửa chữa, bảo trì máy bay dùng trong chiến tranh xâm lược Việt Nam. Cuộc chiến càng tiếp diễn thì tiền chảy vào Singapore càng nhiều. Năm 1971, theo tính toán của quan chức Mỹ, đầu tư của tư nhân Mỹ vào Sing đã tăng đến mức hiện tượng là 100 triệu USD (giá trị thời đó) một năm. Nên nhớ Sing lúc này có dân số chỉ trên 2 triệu một tí.

Trong cuộc chiến tiêu diệt Pol Pot của Việt Nam, Diệu lại hăng hái đứng về phía Mỹ, Anh, TQ, và Pol Pot để hy vọng được tiếp tục ăn hôi! Sing theo đám đầu gấu ủng hộ ghế của Khmer Đỏ ở LHQ và trong chính quyền liên hiệp Cam, nhận hợp đồng sản xuất súng đạn theo giấy phép của các nước Châu Âu để cung cấp cho Khmer Đỏ, và làm trạm trung chuyển vũ khí từ TQ cho chúng.

Việt Nam bây giờ đám nhỏ không biết liếm ghế sao Kầy-pop đã đành. Đám lớn cũng hôn chỗ ngồi bọn tàu Sing không kém đâu nhé! Diệu chết thì làm văn điếu như cha chết vậy! Cuộc chiến xâm lược Việt Nam của Mỹ đã không xảy ra nếu Việt Nam không có những thằng hàng xóm khốn nạn như Hàn, Phi, Thái, Sing và bọn cuồng vọng tây lông người Việt nhưng rốt cuộc bọn nó lại chửi người Việt tại sao phải chống giặc ngoại xâm và tung hô bọn đánh thuê, ăn hôi đã trực tiếp hoặc gián tiếp mang đến khổ đau cho dân tộc! Ngu dốt như thế thì Việt Nam nghèo mãi không lạ đâu. Giàu mới là lạ nhé!