Showing posts with label vatican. Show all posts
Showing posts with label vatican. Show all posts

Thursday, June 14, 2012

RT - Germany cracks down on Salafist Muslims

A man is inspected by policemen after he attended a demonstration called by ultra-conservative Muslims Salafist movement against the small extreme-right party Pro NRW on May 5, 2012 in Bonn. (AFP Photo / Henning Kaiser)

A man is inspected by policemen after he attended a demonstration called by ultra-conservative Muslims Salafist movement against the small extreme-right party Pro NRW on May 5, 2012 in Bonn. (AFP Photo / Henning Kaiser)

Nationwide raids targeting Islamic Salafists have swept Germany, with one Salafi group being banned, as Berlin steps up pressure on the ultra-conservative movement to quell its members' “anti-democratic behavior."

Announcing the crackdown, Interior Minister Hans-Peter Friedrich said the freshly outlawed Millatu Ibrahim group “works against our constitutional order and against understanding between peoples.” 

Raids across seven German states, involving searches in about 70 apartments in Berlin, Hamburg, Cologne and other locations, could produce evidence allowing the ban of two more Salafists groups associated with extremism and violence, Friedrich added.

Some 4,000 Salafis are believed to reside in Germany, while not all of them are considered violent, remarks national broadcaster ARD. Despite the group looking insignificantly small in numbers compared to the four million Muslims living in the country, Berlin fears Salafists still manage to fuel militancy among socially alienated Muslims. 

"Today's operation shows we are raising the pressure on the Salafists and are acting with resolve against their anti-democratic behavior," Ralf Jaeger, the Interior Minister of North-Rhine Westphalia, told Spiegel Online.

A legal ban on all Salafist groups was considered months ago, with the country’s Interior Minister saying at that time that the movement was "ideologically close to al-Qaeda" and bent on destroying liberal democracy.

"Germany will not allow anybody to impose religious wars on us, neither radical Salafists nor far-right parties such as the Pro NRW," Friedrich said, referring to the ultra-nationalist group that clashed with the Salafists in Bonn in May.

The clashes between the two groups resulted in Salafis eventually turning to police. In Bonn, 29 police officers sustained injuries and 109 arrests were made. The standoff between the far-rights and ultra-conservative Muslims spread to Cologne and other German towns. Hundreds of law enforcement officers had to be deployed to keep the conflicting parties apart. 

This and Salafists’ recent campaign to hand out Korans across Germany seem to be among the reasons underlying the newly announced crackdown. Still, it remains unclear how Berlin is going to convince the far-rights to stop bringing cartoons of the Prophet Mohammad to their rallies to purposely infuriate Salafists.

In general, Salafists, who promote the use of Sharia law in Europe, have been the focus of police investigations in Germany since a man from Kosovo shot dead two US soldiers at Frankfurt International Airport in March 2011. Security officials estimate that 24 Salafists present a threat of Islamist attack in the country.

Monday, May 28, 2012

Reuters - Vatican faces widening of leaks scandal

By Philip Pullella 


VATICAN CITY (Reuters) - The Vatican faces a widening scandal that in one short week has seen Pope Benedict's butler arrested, the president of its bank unceremoniously dismissed and the publication of a new book alleging conspiracies among cardinals.

It was a poisonous Pentecost Sunday for the pope, who likely had the tumultuous events of the past week on his mind as he celebrated a mass in St Peter's Basilica on the day regarded as the birthday of the Church.

On Saturday his personal butler, Paolo Gabriele, 46, was formally charged with stealing confidential papal documents in the scandal that has come to be known as "Vatileaks". Some of the documents allege cronyism and corruption in contracts with Italian companies.

One prominent cardinal, illustrating the growing emotion of the debate in Vatican circles, wrote in an Italian newspaper that the pope had been betrayed just as Jesus was betrayed 2,000 years ago.

The scandal, which has been brewing for months, has hit the very heart of the Roman Catholic Church. Gabriele - now known in Vatican statements as "the defendant" - was until Wednesday night the quiet man who served the pope's meals, helped him dress and held his umbrella on rainy days.

The pope made no reference during his two public appearances on Sunday to the scandal or the arrest, which aides said had "saddened and pained" him.

"I feel very sad for the pope. This whole thing is such a disservice to the Church," Carl Anderson, head of the Knights of Columbus charity group who is also a member of the board of the Vatican bank, told Reuters.

The night before the Vatican announced an arrest as part of its investigation of the leaks, it was rocked by the sudden ouster of the president of its bank, formally known as the Institute for Works of Religion (IOR).

Anderson, among those who voted no-confidence in Italian Ettore Gotti Tedeschi, said in a telephone interview with Reuters that the president was sacked because of "a fundamental failure to perform his basic responsibilities".

BANK TRANSPARENCY

Anderson rejected accusations by Gotti Tedeschi that he had been ousted because he wanted the bank to be more transparent.

"Categorically, this action by the board had nothing to do with his promotion of transparency," Anderson said. "In Fact, he was becoming an obstacle to greater transparency by his inability to work senior management," Anderson said.

Anderson said the Vatican is still aiming to make the OECD's "white list" of states with financial transparency and other Vatican sources have pointed to the president's very public ouster as an example of the drive for transparency.

A memorandum of the meeting that ousted Gotti Tedeschi and obtained by Reuters said he had shown "progressively erratic personal behaviour" and failed to defend the bank "in the face of inaccurate media reports".

Gotti Tedeschi's ouster was significant in internal Vatican politics because it was another blow to the prestige of Vatican Secretary of State Cardinal Tarcisio Bertone, the pope's right-hand man, who was instrumental in bringing the Italian in from Spain's Banco Santander to run the IOR in 2009.

Earlier last week saw the publication of "His Holiness," a new book by Italian journalist Gianluigi Nuzzi, who was first leaked some of the documents in January and aired them on a television show.

He says he was given the material by people loyal to the Church who wanted to expose corruption and that he did not pay anything for the documents.

After the events of last week, the atmosphere in the walled city-state was glum on Sunday. Vatican sources said they could not rule out more arrests, particularly if Gabriele named any accomplices.

The leaks scandal prompted one prominent Churchman, Cardinal Carlo Maria Martini, the former archbishop of Milan and himself once a candidate for the papacy, to appeal to Church leaders "to urgently win back the trust of the faithful".

PERSONAL BETRAYAL OR BIGGER PLOT?

Martini, writing in an Italian newspaper, said the pope had been "betrayed" just as Jesus was betrayed 2,000 years ago, and that the Church would have to emerge from the latest scandal cleaner and stronger.

Still, few believed that Gabriele, a shy and private man, could have acted on his own and some said he may have been an unwitting pawn in a Vatican power struggle.

"Either he lost his mind or this is a trap," a friend of Gabriele's in the Vatican told the newspaper La Stampa.

"Whoever convinced him to do this is even more guilty because he manipulated a simple person."

While news of Gabriele's arrest has filled pages and pages of newspapers in Italy and beyond, the Vatican's own newspaper, L'Osservatore Romano, has ignored the story.

Some say this may be because the paper itself has been an instrument in a power struggle involving reciprocal mud-slinging between allies and enemies of Cardinal Bertone.

"This is a strategy of tension, an orgy of vendettas and pre-emptive vendettas that has now spun out of the control of those who thought they could orchestrate it," Church historian Alberto Melloni wrote in the Corriere della Sera newspaper.

The leaked documents included letters by an archbishop who was transferred to Washington after blowing the whistle on what he saw as a web of corruption and cronyism, a memo that put a number of cardinals in a bad light, and documents alleging internal conflicts about the Vatican bank.

http://news.yahoo.com/vatican-faces-widening-leaks-scandal-062640213.html

Sunday, October 16, 2011

Catholic Priest Jokes

By covering the horrendous crimes against children by Priests – the Roman Catholic Church has invited a legitimate comparison to slimy lawyers.

If you are stranded on a desert island with Adolph Hitler, Atilla the Hun, and a Catholic Priest, and you have a gun with only two bullets, what do you do?

Shoot the Priest twice.

http://thefiresidepost.com/2010/03/17/catholic-priest-jokes/

http://www.dailymail.co.uk/news/article-1261365/Westminster-Cathedral-protest-calls-Popes-resignation-child-sex-scandal.html

Saturday, April 9, 2011

Bé Hằng - Măng Đòi Chống Bão

Bài này Mèo tha từ sachhiem.net về muốn chia xẻ với bà con.  Bạn này tự giới thiệu chỉ có 24 tuổi nhưng bài viết hết sức sắc bén như dao cạo, vừa lại rất hóm hỉnh làm Mèo phục lăn mấy vòng và cười nôn ruột.  Mời bà con cùng thưởng thức.
---------------------------------------------------------

Kính gởi SH:

Cháu xin tự giới thiệu, quê quán Quảng Nam, đồng hương với Hoàng Diệu, nhưng nhà cháu không phải ở cùng quê Điện Bàn mà là ở Phong Lệ, nơi có mồ mã của ông Ông Ích Khiêm.

Dòng họ Lê nơi đây rất lớn, có Tứ Lê, mấy chục Chi và cả trăm Nhánh. Gia đình cháu xuất thân Nho giáo, vẫn còn khá phong kiến, theo đạo ông bà, đạo làm người, không theo một tôn giáo nào cả. Trên tường của bàn thờ gia tiên của dòng họ cháu có viết một chữ Hiếu bằng chữ nho bự hơn một sãi tay của cháu, có vài gia đình ghi chữ Trung, chắc là trước có người làm quan. Nhà thờ Tộc thì thờ Lê Lợi, cúng Lê Thánh Tông ở làng Mân Thái, bờ biển Sơn Trà nơi mà Nguyễn Trường Tộ ra đón rước giặc.

Xin tha cho cháu tiếng Việt không giỏi vì cháu chỉ học tới năm lớp 7 lúc còn ở Việt Nam. Sang Mỹ, cháu học lại lớp 7, sau đó lên trung học và đại học. Hiện nay cháu đã đi làm được hai năm. Hai năm này cũng là 2 năm cháu hân hạnh được biết đến trang nhà SH, và đọc SH gần như mỗi ngày. Lúc mới đọc các bài đăng trên SH khiến cháu phải gãi đầu tò mò tự nhủ không lẽ nào những điều các tác giả như các ông TCN, NMQ, Charlie Nguyễn viết về Thiên Chúa Giáo, về Công Giáo, về Chúa Trời, về Chúa Giêsu, và về Vatican là thật hay sao.

Lúc đó cháu còn nghi ngờ những gì các tác giả này viết, cho nên cháu đã mua kinh thánh và nhiều sách khác tốn mấy trăm đồng về đọc để kiểm chứng, cháu mới biết được là họ không có nói láo. Trong bài này, nếu được, cháu xin làm phiền đại diện trang nhà SH sửa lỗi chính tả và văn phạm giúp cháu. Sau đó, xin nhờ SH chuyển thư này cho bác sĩ Nguyễn Thị Thanh hộ cháu, và nếu được, xin SH hãy đăng bài của cháu để chia sẻ cùng các bạn.

 

Kính gởi ông Trần Chung Ngọc:

Cháu rất khoái cái chức mới của ông. Chúc mừng ông đã được lên chức ông Đồ. Ở quê cháu, trong xã hội Việt Nam, mọi người rất kính nể ông Đồ, không ai dám kêu ông Đồ bằng thằng cả. Cháu nghĩ kể cả Chủ Tịch nước, Tết ra đường gặp ông Đồ cũng phải cúi đầu chào thưa ông. Nét bút của ông Đồ thì là như Rồng bay Phụng múa, đem đi lộng kính, mà nhiều nhà từ thành thị cho tới thôn quê đều treo bút tích thư pháp của ông Đồ trên tường, lâu lâu còn phải phủi bụi cho sạch nữa.

 

Gởi bác sĩ Nguyễn Thị Thanh:

Cháu năm nay 24 tuổi, được sinh ra trong thời đại lý trí, lớn lên trong một gia đình thuộc Tam Giáo cổ truyền. Có lẽ bác sĩ ăn muối còn nhiều hơn cháu ăn cơm, và so tuổi với bác sĩ thì cháu đáng vai vế cháu nội của bà, nên cháu xin phép gọi bác sĩ bằng Bà. Vả lại trước đây hơn 70 năm, lúc hai ông NMQ và TCN còn đánh bi đánh đáo ở ngoài đường, bà đã có thể suy nghĩ được những điều bà sẽ viết hôm nay, thì bà nhất định lớn tuổi hơn hai ông già này.

Đọc bài của Bà khiến cho cháu thấy ngứa tai gai mắt, muốn viết một bài hồi âm để chỉ ra những sai lầm của Bà, luôn tiện trả lời những câu hỏi vớ vẩn của Bà. Dù có thể thất lễ với một bà già, nhưng cháu sẽ dám làm như vậy mà không sợ vi phạm đến những chữ "Hiếu" hay "Trung" của giáo dục gia tộc. Đó là vì cháu nghĩ, tranh luận trong lĩnh vực tôn giáo, trong tranh luận, trong lý luận, cháu sử dụng đầu người óc người, và vì cháu chưa bị nhồi sọ như những nạn nhân con chiên trong nhà tù tâm linh bao giờ. Hy vọng lá thư này và những câu trả lời này của cháu giúp Bà tiến hóa tiếp, biết sử dụng những tế bào óc chưa bị tê liệt còn lại trong cái sọ dừa của Bà, đừng có khoe những chuyện mê tín đức tin ra để cho con nít nó cười khinh bỉ, nói Bà đầu người óc chiên thì nhục nhã lắm bà ơi.

Cháu xin bắt đầu. Bà nói: “Tại sao ông Thiện Ý Nguyễn Văn Thắng và tôi đặt vấn đề đi kiện ông [TNC]?”. Cháu xin phép trả lời câu hỏi trên giúp Bà nhé. Như mọi người đã thấy, rõ ràng là hôm nay Bà đã bỏ cuộc, lép vế, xanh mặt, vì Bà đã lỡ mồm lên tiếng kêu gọi cả tỉ rưởi con chiên trên thế giới ký tên để kiện ông TCN, nhưng bây giờ Bà giật mình thức tỉnh nhận ra là Bà đã mộng du, mớ ngũ, nói bậy, chửi bạ như bị mất con gà mái. Hôm nay Bà đã tỉnh táo biết rằng chuyện thưa kiện một người đang sử dụng quyền tự do ngôn luận, ra tòa thì không thể nào thành công, ngược lại còn làm trò hề cho thiên hạ, và thậm tệ hơn là tốn tiền và mang thất bại vào bản thân nữa, cho nên Bà bị quê một cục nhưng Bà gở gạc cho đở mắc cỡ bằng cách tía tai đỏ mặt rặng cho ra một câu vô nghĩa, “ông Trần Chung Ngọc đáng tội nghiệp hơn là đáng kiện”.

Thật ra Bà đâu có bản lãnh làm được cái cái con khỉ khô gì để bịt miệng ông TCN, chưa nói là lấy cả tỷ chữ ký trên toàn thế giới để kiện ông ta ra tòa và bỏ tù. Bà đi kiện ông TCN đâu khác gì “châu chấu đá xe”. Hôm nay Bà còn vác cái mặt da dầy như da trâu đi đối thoại với ông TCN, bà đúng là “chiên yếu mà đòi ra gió”, bởi vì ông TCN “nói có sách mách có chứng”. Ông ta "có lý đi khắp thiên hạ”, còn bà “vô lý nữa bước chẳng dời”. Lý luận của ông TCN có thể ví như "bão cấp mười", còn lý luận của bà có thể ví như "măng non", làm sao mà bà tranh luận cho nổi, bị bẽ gãy ngay. Vả lại, bà dùng “đức tin” để tranh luận với “lý trí” của ông TCN thì mang thất bại là đúng rồi.

Sau bài “Khổ thân Củ Khoai Tôi” của ông TCN, cháu tưởng là cái đài phát thanh ngu muội mê tín dị đoan của Bà bị tắt rồi chứ. Nhưng ngạc nhiên thay, bà không học hỏi được gì, không mở cuốn ác kinh ra để kiểm chứng, mà cái đài phát thanh của Bà còn dài dẽo dở dai, rán gân cổ lên mà phát ra những tiếng chiên kêu bê-bê be-be yếu ớt trước cơn bão tố khoa học và lý trí đang ập tới.

Câu trả lời cho câu hỏi trên của Bà nằm chình ình một đống trong lá thư chính tay Bà viết có ký tên "Ts. Bs. Nguyễn Thị Thanh MD. Ph.D tại Montréal", đề ngày 16 tháng 5 năm 2009, với chủ đề rống to như bò rống bằng chữ viết hoa, “1,5 TỶ NGƯỜI TCG VÀ CG TRÊN THẾ GIỚI KIỆN GIAO ĐIỂM RA TÒA HÌNH SỰ HOA KỲ - MỘT BÀI VIẾT XUẤT SẮC...” Trong thư đó bà chủ động kêu gọi “lấy chữ ký của trên 1,5 tỷ Kitô-hữu của mọi quốc gia trên thế giới, kêu gọi mọi luật sư CG thế giới giúp đỡ khởi kiện Trần Chung Ngọc và nhóm Giao Điểm về tất cả các tội lỗi hình sự của chúng”. Trong đám luật sư công giáo chắc có luật sư Lê Thị Công Nhân tham gia chứ, nhớ rủ luôn luật sư Lê Công Định nhé, vì anh ta đang thất nghiệp không có gì làm ngoài việc gỡ lịch. Như vậy "tội lỗi hình sự của chúng" (TCN & GĐ) là gì? Tội lỗi hình sự của “chúng” cũng là câu trả lời cho câu hỏi khùng khùng điên điên trên đây của Bà, cháu sẽ chỉ ra câu trả lời giúp bà nhé.

- Bà Thanh và GS Thiện Ý Nguyễn Văn Thắng "đề nghị tất cả những Kitô-hữu đứng lên ký tên khởi kiện Trần Chung Ngọc cùng nhóm Giao Điểm ra tòa Hình Luật tại Huê Kỳ" với những tội danh sau đây:

Nguyên văn: "phản con người, phản dân tộc, phản nhân quyền, phản dân quyền, phản quyền tự do tín ngưỡng, cố tình xuyên tạc, vạch lá tìm sâu, bươi lông tìm vết, đánh phá đạo Thiên Chúa, làm tổn thương cộng đồng TCG và GHCG La Mã, mạ lỵ thô bỉ, bạo ngược Kitô giáo, xúc phạm nhân quyền, dân quyền hiến định, xúc phạm thô bạo đến tôn giáo, mưu đồ phá hoại, xúc phạm đến đạo giáo và tín ngưỡng, âm mưu sâu độc, ác hiểm, ác hại, âm mưu đập nát Kitô giáo, thủ đoạn man trá, đánh phá, mạ lỵ, xuyên tạc, bịp bợm, vu khống, ganh tị hận thù, xáo trộn mọi sự đoàn, kích động chiến tranh tôn giáo, bôi nhọ thô bạo, tàn phá, đập đổ, ganh ghét thù hiềm, làm thương tổn nặng nề đến TCG và GHCG, làm thương tổn Đức Tin, trí tuệ, tinh thần, trái tim và tư tưởng".

Với danh sách khiêm tốn chừng đó tội danh của ông TCN cũng đủ cho ông ta gỡ lịch hết thời gian còn lại của cuộc đời ổng rồi. Ông TCN tung hoành giang hồ ngang dọc lâu nay, lại sắp gục dưới chân một con chiên ngu dốt biết sủa, thiệt là tội nghiệp cho ông quá, cháu thấy thương ông quá đi thôi. Nhưng ông TCN ơi, cháu khuyên ông nên "bớt ác" một chút, mà học cái "hiền lành thánh thiện" của mấy ông giáo hoàng công giáo loạn luân dâm tặc, hay của mấy ông chúa thứ hai nhân từ thường hay lạm dụng tình dục trẻ em phụ tế, hay học cái tốt của Thiên Chúa là tình yêu trong cựu ước nhé. May ra bà Thanh tha mạng cho ông. Nhưng nói đi phải nói lại, một người đàn bà nếu không phải ác độc như con xà tinh, thì không thể nào nghĩ ra cả đống tội danh như vậy để gắn lên đầu người khác được, cái này ở quê cháu gọi là "ngậm máu phun người".

- Bà nói: "Người trí thức có thể nói rằng ‘điều gì mà mình không hiểu biết là điều vớ vẫn, mê tín không?" Có thể chứ, ông TCN mới vừa nói đó, nhưng ông ta không phải nói "điều gì mà mình không hiểu là điều vớ vẫn, mê tín". Ông ta chỉ nói là "thời buổi này mà bà còn tin những điều vớ vẫn" thuộc loại mê tín. Lời nói "thời buổi này" của mấy ông NMQ, TCN không có ghê gớm gì mấy đâu, nhưng Vatican rất sợ. Thời buổi này là thời đại của lý trí, của ánh sáng, của khoa học, mà đã là ánh sáng thì bóng tối rất sợ, vì nó có thể xua tan bóng tối, nơi mà hàng giáo sĩ Vatican đã và đang ẩn núp trong đó cả hai ngàn năm nay. Đám ác ôn này được bảo vệ bởi bóng tối, nên làm bất cứ gì để ngăn cản không cho ánh sáng lọt vào phòng thế giới tối tăm của họ. Lý trí là khắc tinh của đức tin, cho nên những người có đức tin như bà rất sợ lý trí, vì họ sợ lý trí chữa lành căn bịnh ngu si của họ, trở lại làm con người hai chân, thay vì làm con vật bốn chân, rồi không được lên thiên đàng sống với Chúa Cha, cái tên ác độc giết trẻ em, nhận chiến lợi phẩm 32 trinh nữ kia sao. Theo bà, suốt 2000 năm có vài người da trắng viết sách chống đạo CG là thường, vậy còn số người bị CG thiêu sống chỉ vì không tin Chúa, hoặc là họ dám nói trái đất quay chung quanh mặt trời có thường không?

- Bà nói "vài người da trắng viết sách chống đạo CG" so với "số người Tây phương" đông đúc viết sách tung hô đạo CG thì như giọt nước so với Đại dương à? Cứ cho là như vậy đi, bà nên nhớ là Đại dương có tất cả 1,35 trillion-billion lít nước, mà một lít thì có 12,174.4 giọt nước. Như vậy thì tài liệu dẫn chứng của bà phải thiệt là nhiều, nhiều không thể tưởng tượng được so với tài liệu của ông TCN dùng, nhưng sao không thấy bà dùng một tài liệu nào trong Đại dương sách tung hô CG để bác bỏ luận điệu của ông TCN? Sao không thấy bà nêu ra tên một tác giả Tây phương nào, cuốn sách nào, đoạn nào, trang nào? [Ngoài chủ đề tranh luận nhưng cũng nên nhắc nhỡ, Bà rõ ràng là kị thị chủng tộc khi gọi người viết sách chống CG là "người da trắng" còn gọi người viết sách tung hô CG là "người Tây phương".]

Nếu bà nói ông TCN dùng tài liệu của những tác giả da trắng này để đánh GHCG, vậy thì khi ông TCN dùng Kinh Thánh của Công Giáo thì sao? Kinh Thánh là lời mạc khải của Thiên Chúa không thể sai lầm. Bởi vậy cháu cứ nghe ở nhà thờ, linh mục đọc một đoạn trong cuốn kinh thánh, rồi la lên kéo dài câu nói, "đó-ó-ó-ó là-à-à-à lờ-ờ-ời chúa-úa-úa...", rồi cả đám chiên la lên, "tạạạạ ơơơn chua-ua-ua". Vậy thì ông TCN dùng tài liệu trong kinh thánh, dùng lời của Chúa làm tài liệu thì sao gọi là "đánh phá CG"? Tài liệu dẫn chứng ngay trong cuốn kinh thánh của CG bà có đủ can đảm đương đầu với nó không, hay là tự bịt tai cừu không nghe, bịt mắt cừu không thấy và hát la la là lá la la be be be bêêê...?

- Bà nói: "Ông có biết gì, có suy gẩm gì về 90% điều tốt lành thánh thiện của GHCG đâu". Như vậy theo bà thì GHCG có 90% điều tốt lành thánh thiện, thì rõ ràng còn lại là 10% điều xấu ác độc bất lương bỉ ổi vô thiên hạ lưu bại hoại xã hội. Cứ cho là vậy đi, thì những điều tốt đã được GHCG quảng cáo um sùm rồi, còn những điều xấu thì GHCG dấu như mèo dấu cứt, đâu có nói ra cho con chiên biết đâu. Nhưng ông TCN lại bỏ thời gian ra đọc kinh thánh, đọc lịch sử GHCG, nghiên cứu tìm ra những cái xấu xa đê tiện gian trá của GHCG, thì bà phải nên cám ơn ông ta mới phải chứ.

GHCG có bao nhiêu phần trăm tốt hay xấu đâu có quan trọng, mà quan trọng là có xấu hay không? Ví dụ nếu có một người tốt lành thánh thiện cả cuộc đời trong mấy chục năm qua, chưa bao giờ làm chuyện gì sai trái phạm tội cả, nhưng một ngày kia, ông ta phạm tội hiếp dâm lạm dụng tình dục trẻ em phụ tế, ông linh mục này chỉ có xấu 1% thôi, chỉ một lần trong một tiếng đồng hồ thôi, nhưng cũng đủ cho cảnh sát còng tay đại diện Chúa này rồi. Khi ông TCN nói tới 1% xấu của ông linh mục dâm đảng sinh lý bất thường bịnh hoạn này, thì bà la quát quát như con gà mái vừa đẻ được một trứng.

- Bà nói: "Ông TCN hiểu chữ “Con Chiên” của người CG quí báu như thế nào không ? Chính Chúa Giêsu tự xưng là ‘Con Chiên hiền lành’ đem đi tế lễ (giết) để cứu độ nhân loại." Cháu hiểu chữ con chiên nè. Chữ con chiên của người CG thật sự không quí báu gì cả, đem cho 93% dân số VN họ cũng bỏ chạy mất dép. Con chiên chỉ là tên gọi của một con súc vật ngu dốt ăn cỏ đi bằng bốn chân, còn gọi là con cừu. Nhiều người CG còn hãnh diện tự nhận, tưởng là quí báu lắm. Nếu có một ai đó hãnh diện nói với bà, "tôi là con nghé", bà có thấy tức cười không? Một con người ngu đến nỗi tự nhận mình là con trâu. Bởi vậy mới nghe người ta chửi, ngu như trâu, còn con chiên thì chắc phải kêu là ngu như chiên. Chuyện chúa Giêsu tự xưng là con chiên cũng đâu có hay ho gì. Thì ra chúa cứu thế của bà chỉ là một con cừu non, một con súc vật ăn cỏ dùng để đem đi thiêu sống tế thần cầu mưa chứ làm sao cứu độ cho nhân loại? Để tin chuyện một con cừu là chúa cứu thế thì cần phải có bộ óc một con chiên.

Bà đang cầu mong để trở thành "thánh CG"? Cháu có thể giúp bà. Bà chỉ cần bán nước làm tay sai cho giặc, phản bội dân tộc, thí mạng chiên cho GHCG thì sẽ được thành thánh thôi. Xin nhắc nhở với bà là ngày hôm nay không còn tên thực dân đế quốc nào chịu nhận con chiên Việt Nam làm tay sai nữa, nên bà muốn thành thánh rất khó, nhưng cháu cũng khuyến khích bà phải nỗ lực thành công cho bằng được. Biết đâu mai mốt Lê Thị Công Nhân được phong thánh cho bà noi gương cũng không chừng. Thánh nữ Lê Thị Công Nhân xếp hàng lên khum mông hôn tượng Giêsu trên cây thập ác chắc sẽ làm cho GH Bé Nó Đít To thập lục cảm động lắm.

Ls Lê Thị Công Nhân hôn chân Chúa Giêsu trên Thánh Giá

Cháu không nghĩ là ông TCN thật tình khen nịnh bà đã tiến bộ lột được nữa bộ lông cừa đâu, ông ta nói mỉa mai bà đó, nhưng vì bà ngu như chiên cho nên bà không hiểu thôi. Ý ông ta nói là bà có đầu (người) óc (chiên) đó thôi, chứ không phải có đầu óc như những người có đầu người óc người đâu.

- Bà nói: "Tôi dạy cho ông (TCN) biết Đức Chúa Thánh thần là ai, là Linh Hồn Đức Chúa Giêsu". Thật là nực cười khi một con chiên đòi đi dạy một con người, một ông Thầy Giáo, một ông Đồ. Bà nói Chúa Thánh Thần là Linh Hồn của Chúa Giêsu. Tạm thời cứ cho như vậy đi. Vậy thì theo bà, Linh Hồn Đức Chúa Giêsu phủ* một em gái còn trinh 14 tuổi người Do Thái mang tên Mary, [The Catholic Encyclopedia] khiến cho cô gái trẻ này phải mang bầu. Chút xíu nữa là chị Mary bị chồng hờ, Giu-se bỏ rồi. Sau khi mang thai chín tháng mười ngày, chuyển bụng, đẻ đau, như mọi người mẹ sinh con nào khác, và cuối cùng thì sinh ra chính (..) Chúa Giêsu, cũng chính là tên thủ phạm đã hiếp dâm* cô ta 9 tháng trước! Thế thì hành động này của chúa thánh thần, cũng là linh hồn Giêsu là tội hiếp dâm. Chúa thánh thần đã phỏng tay trên của anh Giuse rồi còn gì nữa. Bực mình nhất là có vợ còn trinh 14 tuổi, chưa kịp động phòng mà bị tên nào "dớt" mất.

Câu chuyện "thánh" ruồi bu này cứ được con chiên nhắm mắt ca ngợi vì tin là "mầu nhiệm". Thiên Chúa Ba Ngôi, tam vị nhất thể, ba ngôi là một, có nghĩa là Chúa cha, Chúa con, và Chúa thánh thần là MỘT. Chúa cha xuống trần dưới dạng Linh Hồn Chúa Giêsu, và Linh Hồn Chúa Giêsu lại cũng là Chúa Thánh Thần, và Chúa Thánh Thần cũng là Chúa Cha. Linh Hồn Chúa Giêsu, cũng là Giêsu, cũng là Chúa cha, phủ lên mẹ của mình mang bầu, đẻ ra chính mình, để chuộc tội với mình, sau khi bị loài người giết chết!

Khi cô gái trẻ Mary này mang thai, anh Giuse định đá đít cô ta vì tội ngoại tình với thánh linh, nghĩa là "linh hồn của Giêsu" bây giờ nằm trong lòng Maria. Nhưng, "bỗng dưng" linh hồn này, tên "Chúa thánh linh" gian dâm này, lại có thể ra khỏi thai nhi, ra khỏi bụng mẹ, hiện vào trong giấc mộng của anh Giuse. Khi chúa Giêsu lớn lên, anh ta lại đi cầu nguyện với chính Chúa cha, với Chúa thánh thần, cũng chính bản thân anh ta. Mấy câu chuyện "thánh" như trên làm cháu nhớ ở quê, tụi con nít chúng cháu gọi là "Cắc ké là mẹ Kỳ nhông, Kỳ nhông là ông Kỳ đà, Kỳ đà là cha Cắc ké".

Trái lại, trong bài viết của ông TCN, đâu có câu trước nào với câu sau nào của ông TCN đá nhau! Ông TCN nói là ông linh mục được Chúa thánh thần ngự trong người mà vẫn làm bậy. Những ông linh mục này lạm dụng tình dục với trẻ em phụ tế và nữ tu. Có Chúa thánh thần ngự mà chuyện này vẫn xảy ra, thì Chúa thánh thần đúng là dâm tặc bịnh hoạn rồi. Mà này, nghe nói Chúa ghét pêdê lắm mà. Trong kinh thánh nói đàn ông ngủ với đàn ông phải bị giết chết. Thế mà sao không thấy Chúa vật mấy ông linh mục cuồng dâm này? Trong kinh thánh, Judah kêu con trai là Ônan làm tình với chị dâu để nối dòng dõi cho anh trai vừa bị Chúa giết. Ônan không muốn chị dâu mình có bầu nên Chúa giết chết anh ta vì cái tội dám "phí (..)" và không chịu làm cho chị dâu mình có bầu. Ônan nằm chết trần truồng trên giường, bà chị dâu đang trần truồng nằm kế bên.

- Bà nói: "LM cũng như mọi người, có tội là phải ‘xưng tội’, xưng tội chừa tội là hết tội." Vậy theo bà thì nếu có một linh mục tên A phạm tội hiếp dâm, sau đó hắn đi xưng tội với một linh mục B, người này cũng phạm tội hiếp dâm, rồi linh mục B tha tội cho linh mục A, và linh mục A chịu chừa thì liền hết tội hay sao? Ví dụ, con trai của bà đi nhà thờ làm phụ tế, bị linh mục nào đó hiếp dâm, bà biết được chuyện này nhưng để yên cho Chúa tha tội ông ta, và linh mục dâm đảng kia tiếp tục hiếp dâm trẻ em khác hay sao? Linh mục phạm tội lạm dụng tình dục tha tội bao che cho nhau là chuyện dĩ nhiên, cũng như họ được Giáo Hoàng Bé-Nó-Đít-To thập lục đã và đang che chở bảo vệ cho họ, nhưng đối với pháp luật, thì cảnh sát sẽ phải bắt bỏ tù như mấy ngàn vụ ở Mỹ và Châu Âu hiện nay thôi.

- Bà nói: "Người CG đều là Thánh hết cả nếu họ sống theo Phúc Âm Chúa Giêsu". Không nghi ngờ gì nữa, bà là người CG, và bà mê tín hết thuốc chữa, có thể coi như là bà sống theo Phúc âm chúa Giêsu, vậy thì bà đã là Thánh rồi tại sao lúc nãy bà còn nói là mong muốn được thành thánh? Thật ra bà không được làm thánh thì phải rồi, và tất cả, cháu lập lại, tất cả con chiên không ai là thánh cả, kể cả giáo chủ của bà vì các người đâu có ai sống theo Phúc Âm của Giêsu đâu. Các người đâu có nghe lời Giêsu dạy.

Giêsu dạy các người mang những kẻ thù của Giêsu, những người không muốn Giêsu ngự trị, và đem ra giết hết, nhưng bà có dám làm theo không?. Giêsu dạy bà phải ghét cha mẹ anh chị em và chính bản thân của bà, nhưng bà lại không làm theo, thì không thành thánh là phải rồi, còn than van gì nữa. Nếu bà sống y chang theo những gì Phúc Âm dạy thì nhất định bà ngồi tù chung thân hoặc bị xử bắn rồi.

Còn nữa, bà học bác sĩ làm chi mất công, bởi vì những bệnh tật của những bệnh nhân kia là do ý Chúa, đều nằm trong kế hoạch của Chúa mà. Bà dám làm hỏng kế hoạch của Chúa sao? Bà dám nghịch ý Chúa à? Có một bệnh nhân bị ung thư, Chúa gọi về mà bà dám ngăn cản sao? Làm bác sĩ chi cho trái ý Chúa, nên xin việc ở nhà quàn thì hơn.

- Ông TCN hỏi chức Linh mục có phải chức thánh không, bà trả lời là phải. Ông ta hỏi tiếp, thánh ở chỗ nào, thì bà trả lời theo kiểu "ông nói gà, bà nói vịt" trật đường rầy. Bà nói, chức Linh mục đến từ Giêsu cho nên là thánh, nhưng lúc Giêsu còn sống không làm gì có Linh mục, đừng nói là có Giáo chủ hay Giáo hội. Thời đó chỉ có nhà nguyện, thầy tế lễ, và những tên giáo sĩ như Gioan Báp Tít, kẻ đã rửa tội cho Giêsu dưới sông Dô Đanh thôi chứ làm gì có cái gọi là thánh, hay linh mục? Thánh chỉ là sản phẩm của GHCG mà thôi. Cái gì liên quan tới Thiên Chúa giáo, hay Giêsu đều là thánh cả, kể cả chiến tranh tôn giáo để tiêu diệt Hồi giáo cũng gọi là Thánh chiến. Cái da qui đầu của Giêsu khi bị người ta tịnh thân cắt bỏ cũng gọi là Thánh Bì (Holy Foreskin), lưỡi thương người lính La Mã dùng để đâm Giêsu một nhát lấy mạng hắn ta cũng gọi là Holy Spear, cái giá gỗ dùng để tra tấn hành hình sử tử tội phạm một cách ác độc thì gọi là Thánh giá. Còn nhiều không sao kể hết như là Thánh thể, Thánh kinh, Thánh địa, Thánh vải liệm (holy shroud), Thánh tử đạo bán nước...

Tới đây bà gọi ông TCN là Thầy Giáo, lần này ông TCN được nở mặt nở mầy với hương thân phụ lão rồi. Tất cả người trên thế giới này, trừ những người bất hạnh bị thất học ra, thì ai cũng được ông Thầy giáo dạy dỗ, dạy văn, dạy lễ, dạy nghĩa, dạy cách làm người (dĩ nhiên không dạy cách làm chiên), và dạy thành bác sĩ... Kể cả tổng thống, chủ tịch, hay Vua cũng phải có Thầy giáo dạy mới nên người. Cháu thay mặt ông TCN cám ơn bà đã lễ phép như vậy, bà còn một chút tánh người đó chứ.

- Bà nói: "Trước kia ĐTC Gioan Paul II chỉ âm thầm xử phạt các LM phạm tội xác thịt bằng ‘treo chén’ hay đưa đến Roma giam lỏng ở Vatican học tập để tránh gương xấu. ". Như vậy thì đã rõ như ban ngày rồi, bà không chạy tội, không bao che cho cái tội đồng lõa của giáo chủ bà được nữa rồi. Mỗi khi LM phạm tội xác thịt, lạm dụng tình dục trẻ em, hiếp dâm nữ tu v.v... thì cái tên gian ác mà bà gọi là Đức Thánh Cha âm thầm xử phạt LM này bằng cách treo chén hay đưa hắn ta đền La Mã ẩn núp, có nghĩa là đem tới La Mã để cho chính quyền địa phương công an hay cảnh sát không bắt LM loạn dâm này đem bỏ tù được. Chờ một thời gian cho tai qua nạn khỏi, yên ổn không còn ai để ý nữa, thì đưa tên LM dâm ô này sang giáo xứ khác, nhà thờ khác để tiếp tục loạn dâm. Nếu lỡ bị lộ nữa, thì ĐTC của bà lại ra tay "anh hùng cứu linh mục" một lần nữa.

Bà đã tự mâu thuẫn với chính mình. Bà mới vừa nói là ĐTC là tốt, nhưng hai câu sau bà lại nói là ĐTC cũng phạm lỗi, cũng lầm lẫn, cũng sa ngã như những người bình thường nào khác, trừ một người là Giêsu mà thôi. Trong vụ LM loạn dâm, bà cho là ĐTC của bà vô cùng đau khổ chứ không có gì là đạo đức giả ? Bà cho là việc ĐTC của bà âm thầm xử phạt bằng cách treo chén, hay đưa tới La Mã ẩn núp, không phải là đạo đức giả? Nhưng theo cháu thì khi "ĐTC âm thầm xử phạt" thì rõ ràng là ông ta dấu diếm, che đậy... đống phân thúi, nên ĐTC không chịu nộp LM loạn dâm kia cho chính quyền xử lý theo pháp luật, chứ treo chén hắn ta có gì gọi là xử phạt âm thầm. Treo chén nghĩa là tạm thời cách chức để linh mục này tạm thời không phạm pháp được nữa, sau đó một thời gian thì trao chén lại để hắn tiếp tục phạm pháp. Bao che cho kẻ phạm pháp nghĩa là phạm tội đồng lõa, nhưng ĐTC của bà tiếp tục nói láo, giả dối, đóng vai thánh thần, vậy thì ông ta đạo đức giả chứ còn gì nữa. ÔNG TCN nói đâu có sai.

- Bà nói: "Thưa tôi đã đọc và học thuộc lòng Cựu Kinh Ước từ lúc mới biết đọc." Câu này bà không có nghiêm chỉnh. Bà nói láo quá chỉ làm gương xấu cho con nít, vì câu này của bà không đủ tư cách nói chuyện. Cháu không tin bà là vì thấy bà chỉ giải nghĩa quanh quẹo mỗi lần người khác viện dẫn thánh kinh mà thôi. Trừ máy vi tính, cháu không tin rằng, trên thực tế có ai thuộc lòng kinh Cựu Ước cả, kể cả anh chàng Giêsu. Bà có biết kinh Cựu Ước có tất cả 788,280 chữ [KJV] (bảy trăm tám-mươi-tám ngàn hai trăm tám-mươi chữ)? Nhưng nếu thực sự bà thuộc lòng Cựu Ước, mà bà không thấy nó ghê tởm như thế nào thì quả thật bà không phải là con người biết xúc cảm và sợ hãi trước những chuyện ác độc và loạn luân trong đó. Tôi rộng lượng nghĩ rằng sở dĩ còn nhiều người đi đạo là vì họ "cóc biết" "cóc hiểu" "cóc thuộc" những chuyện trong thánh kinh. Nhưng nếu đã đọc, đã biết mà không thấy được Chúa trong thánh kinh dâm loàn, tàn ác, tham lam thì đúng là những bộ óc đã bị chữ "mầu nhiệm" làm phép thành "óc chiên" cả rồi.

- Bà nói: "tôi thấy dung mạo Thiên Chúa toàn năng, cũng có khi độc ác và hung dữ với người kiêu ngạo, phạm thượng, độc ác và hung dữ." Như vậy chúng ta có thể kết luận không sợ sai lầm, Thiên Chúa của bà là một tên độc ác và hung dữ. Bà có muốn lên thiên đàng sống đời đời với một Thiên Chúa ác độc như vậy không? Bà gỡ gạc là Thiên Chúa ác độc và hung dữ với người kiêu ngạo, phạm thượng, độc ác, hung dữ, nhưng cháu dám chắc với bà là anh chàng Ônan bắn tinh trùng xuống đất không phải là phạm thượng hay kiêu ngạo. Như vậy bà giải thích tại sao Thiên Chúa toàn năng lòng lành vô cùng của bà lại giết chết Ônan chỉ vì anh ta bắn tinh trùng xuống đất? Còn nữa, cứ cho là Vua Ai-Cập kiêu ngạo không chịu thả người Do Thái ra đi, nhưng tại sao Thiên Chúa lại đi giết tất cả trẻ em đầu lòng vô tội trong xứ này, nhưng lại không giết Vua Ai-Cập, ngược lại còn làm cho trái tim của ổng chai cứng? Tại sao Thiên Chúa của bà sai hai con gấu ra xé xác mấy chục trẻ em chỉ vì họ trêu ghẹo ông thầy tế lễ đầu trọc? Vợ của Lót đâu có phạm thượng, kiêu ngạo, độc ác, hung dử mà sao Thiên Chúa giết bà ta, biến thành đống muối?

Cháu là một người vô thần nè! Cháu rất rất phạm thượng, rất kiêu ngạo nè, nhưng không độc ác như chuyện trong thánh kinh. Cháu cũng chẳng "kính sợ, thương yêu" Thiên Chúa của bà, ... cháu thách Thiên Chúa làm gì được cháu? Tới đây coi thử cháu có cho tên ác thần đó có ăn đạn AK-47 không thì biết liền. Trong doanh trại, ác thần này còn sợ đạp cứt nữa huống chi là lãnh đạn vô đầu.

- Bà nói: "Tiếng Cha và Con mà Chúa Giêsu nói đến trong Tân Kinh Ước là một hình thức cho loài người dễ hiểu rằng Chúa Giêsu bởi đâu mà ra" Vậy Giêsu bởi đâu ra? Giêsu cũng được tạo nên bởi một tế bào tinh trùng của người đàn ông gồm có 23  chromosomes cộng với 23 chromosomes trong tế bào trứng của Mary mà tạo thành. Nếu không có tinh trùng của đàn ông thì cô gái Mary kia không thể mang bầu. Giêsu cũng chui từ trong tử cung qua âm đạo và lọt ra ngoài như mọi đứa trẻ khác thôi, chứ holy birth là cái khỉ gì? Rồi Giêsu cũng bị người ta cắt mất cái da cu như mọi con trai Do Thái cháu Abraham khác thôi. À mới sực nhớ, bà thử vô google tìm hình Adam và Eva coi thử bà có thấy cái gì thất thường không? Là lỗ rốn đó. Chúa nặn Adam Ava ra từ đất sét, và từ xương sườn sao lại có lỗ rốn?

- Bà nói: "khi Chúa về Thiên đàng, Người vì yêu thương loài người, Thiên Chúa lại thay đổi chức năng mà gởi Thánh Linh Thiên Chúa (linh hồn của Chúa Giêsu) trở lại dương thế để tiếp tục hỗ trợ loài người bằng chức năng mới là làm “Đấng ban mọi ơn phước”. Bà làm cháu cười lăn ra đất. Trước hết, 6-10 ngàn năm về trước, Chúa tạo ra loài người, loài người ăn trái táo mắc tội với Chúa, Chúa phạt loài người cả chục ngàn năm, nhưng Chúa thương yêu loài người quá cho nên mới thay đổi chức năng Chúa để xuống trái đất dưới dạng Chúa cứu thế là Giêsu để cứu chuộc loài người. Giêsu cứu chuộc tội của loài người bằng cách để cho loài người giết chết trên cây thập ác, rồi mới chịu tha thứ cái tội ăn trái táo. Hơn nữa, phải tin Giêsu. Còn nếu ai không tin hay không biết Giêsu thì bị đày xuống địa ngục cho lửa thiêu đốt mãi mãi. Giáo lý như thế thì quả là lẩm cẩm còn hơn chuyện "Cắc Ké, Kỳ Nhông, Kỳ Đà".

Theo bà thì Giêsu đang ở tại Vatican với giáo hoàng và hàng giáo phẩm. Tại sao Giêsu "Đấng ban mọi ơn phước" này không ban ơn phước cho những nạn nhân bị linh mục lạm dụng tình dục? Tại sao không ban ơn phước cho xứ Haiti, nơi toàn tòng theo Công Giáo lại bị động đất sụp hết thành trì? Tại sao Giêsu không ban ơn phước cho giáo hoàng mà để cho hắn ta bị ăn mấy viên đạn, sợ đến nỗi phải chế tạo chiếc xe chắn đạn Popemobile? Nếu nói rằng ông Giáo Hoàng bị bắn không chết nghĩa là được Giêsu ban phước, nhưng sao hắn không cám ơn Giêsu mà lại đi cám ơn Mẹ Mary ở Fatima, trong lúc bà ta chỉ là một người đàn bà Do Thái bình thường thôi.

- Bà nói: "Một Thiên Chúa có Ba Ngôi tức là có ba ngôi vị làm ba chức năng đối với loài người. Dễ hiễu thôi." Nếu bà tin chuyện này thì chắc sọ dừa của bà quá dễ nhồi đấy. Ngôi thứ nhất là chức năng Thiên Chúa đã làm gì đối với loài người? Hắn ta nặn ra loài người, rồi đầy đọa loài người, tạo ra bệnh tật, đại hồng thủy, hạn hán, sấm sét, núi lửa, động đất; giết trẻ em, giết đàn bà, giết đàn ông, giết gia súc vân vân... Còn ngôi thứ hai là chức năng Chúa thánh thần, nhiệm vụ là hiếp dâm một cô gái 14 tuổi cho có bầu, báo mộng cho chồng cô ta, nhập hồn vô đứa thai nhi sắp ra đời, Giêsu. Và ngôi thứ ba là chức năng Giêsu là Chúa cứu thế, nhiệm vụ là đi giảng đạo nước trời sắp đến trong 3 năm, nhận 12 tông đồ ngu dốt nhát gan. Rồi Giêsu phạm tội chống chính quyền La Mã, bị lính La Mã bắt, bị lột trần truồng, tra tấn rồi đóng đinh lên cây thậy ác đem phơi nắng cho tới chết. Tóm lại, Thiên chúa muốn tha tội ăn trái táo của loài người, nhưng hắn ta phải bị loài người giết mới trước mới chịu tha tội này. Cháu cho ví dụ, bà có đứa con mất dạy nói hoài không nghe, nó phạm lỗi với bà vì nó bị con mèo dụ ăn trái chuối của bà, trong lúc bà cấm nó không được ăn. Rồi bà phạt nó, nhưng bà thương yêu nó quá, muốn tha tội cho nó, với điều kiện là nó phải giết chết bà?!? Tội tổ tông và câu chuyện cổ tích trẻ em "Cất ké là mẹ Kỳ nhông" này của người Do Thái không vui chút nào, mà chỉ làm sỉ nhục trí thông minh của con người thôi.

- Bà nói: "Ông hãy xem Liên Xô, Trung Cộng, CSVN, Hitler và các nước vô thần khác giết oan bao nhiêu trăm triệu người trên thế giới." Cháu có thể chứng minh được những người thế tục và vô thần đạo đức hơn những Thánh của CG, mà cháu có thể chứng minh họ đạo đức hơn cả Thiên Chúa của bà, cháu chỉ cần dùng kinh thánh làm tài liệu thôi. Theo bà thì những nước vô thần, và những nước CS giết oan nhiều người hay sao? Những nước hữu thần, và không CS cũng giết oan nhiều người vậy. Những sự giết chóc này gay ra với lý do chính trị, chiến tranh chứ không phải với lý do tôn giáo như GHCG đã làm, hay vì mở mang nước Chúa. Trong lúc những nước hữu thần như The Vatican của GHCG La Mã, Thực Dân Đế Quốc Pháp, Anh, Mỹ, Tây Ban Nha... đã đi cướp đất bóc lột khắp nơi trên thế giới, giết gấp bội lần số nạn nhân vô tội, ném bomb nguyên tử ở Nhật giết đàn bà và trẻ em, diệt chủng thổ dân da đỏ ở Bắc Mỹ, giết và nô lệ người da đen ở Phi Châu, người da vàng ở Á Châu, người da nâu ở Trung Đông, người da đồng ở Nam Mỹ, và thiêu sống phù thủy, thiêu sống bất cứ ai không tin Chúa, và thiêu sống nhà bác học v.v...

- Bà nói: "Ông đọc Phúc Âm và như mù, hãy đọc lại, khi Chúa sống lại, Chúa đã nói gì với Phê Rô. Đức Kitô xây dựng GHCG, và thế lực ma quỉ hỏa ngục không tàn phá được." Cháu đã đọc Tân Ước rồi, nhưng cháu không mù và cháu biết Giêsu nói gì với tên nhát gan Phêrô. Giêsu nói Phêrô là phiến đá để ông ta xây Giáo Hội lên đó. Liền sau đó vài câu, thì Giêsu gọi Phêrô là quỉ Sa Tăng. Như vậy thì GHCG được cai trị bởi quỉ Sa Tăng, và các giáo hoàng kế thừa Sa Tăng cho đến nay. Hèn gì GHCG có một lịch sử ô nhục như vậy, và kể cả ngày nay cũng còn nhiều người trong hàng giáo phẩm của GHCG phạm tội loạn dâm. Bởi vậy, thế lực ma quỉ hỏa ngục làm sao mà tàn phà GHCG được tại vì GHCG chính là ma quỉ hỏa ngục Sa Tăng mà.

- Bà nói: "...tội lỗi được đưa ra ánh sáng để được rửa sạch" Đây là câu nói của một người ngu như ..bò. Cháu xin ví dụ con gái của bà đi nhà thờ bị ông linh mục dục làm ...chuyện tội lỗi. Sau đó đưa linh mục ra ánh sáng để rửa sạch tội lỗi của ông ấy? Bà chịu như vậy không? Con gái bà, nạn nhân bị hiếp dâm có chịu như vậy không? Nhưng quan trọng hơn hết, chính quyền và luật pháp có chịu không? Mặc kệ là rửa sạch tội hay không, tên linh mục tội lỗi này phải bị đi tù như mọi tội phạm nào khác thôi. Hay là vầy nhé, bà thử cho cháu rủ vài tên tội phạm tới đập cửa xông vô nhà bà..., sau đó cháu dắt họ đưa ra "ánh sáng" để rửa cho sạch tội lỗi và được tha thứ, bà chịu không?

- Bà nói: "...Tội lỗi loài người nhiều hơn hột cát dưới lòng đại dương, nhưng không ai hoài công nhắc nhỡ. 2000 năm nay tội lỗi của GHCG trần thế đã được minh bạch." Vậy theo bà thì 2000 năm tội lỗi của GHCG đã được minh bạch như thế nào? Có phải là hàng giáo phẩm, và con chiên phản quốc, thay phiên nhau xưng tội với nhau, rồi rửa sạch tội cho nhau, sau đó tha thứ cho nhau để được minh bạch, rồi tiếp tục phạm tội ? Hai mươi mấy năm của đời cháu, chưa bao giờ cháu gặp một người nào, kể cả người thất học bán cá ngoài chợ, lại có một lý luận ngu dốt như bà. Bà nên quẳng cái bằng bác sĩ của bà đi cho rồi, chứ ôm khư khư miếng giấy đó để làm cái bản chào hàng chi cho thêm xấu hổ. Bà nói rằng tội lỗi loài người nhiều hơn cát dưới biển, vậy do ai gây ra nếu không phải là Chúa của bà?

Tội của loài người là có tổ tiên Adam và Eva bị con rắn dụ ăn một trái táo? Và họ là nạn nhân của con rắn, cũng do chúa tạo ra, và hành động của con rắn của là ý chúa. Tội ăn trái cây nặng bằng tội hiếp dâm, loạn luân, giết trẻ em, gây ra lũ lụt, gây ra bịnh tật, bắt cóc trinh nữ không? Không hiểu sao bà có thể tin là một em bé ngây thơ mới chào đời có tội nên phải đem đi cho ông linh mục loạn dâm rửa tội cho nó.

Cháu yêu cầu bà trả lời nghiêm chỉnh là loài người có tội nhiều hơn cát dưới biển có "Do Ý Chúa" không? Nếu mọi sự đều do Chúa thì tại sao Chúa lại lên án chuyện Chúa làm? Nhưng cháu cũng là một con người, xét ra chưa làm điều gì tội theo truyền thống giáo dục của tổ tiên. Bà tự nhận là có tội thì đó là chuyện của bà, nhưng bà dám xúc phạm tới cả nhân loại, ôm đồm cho là tất cả họ có tội nhiều hơn cát dưới biển là hỗn hào với những bậc hiền nhân quân tử trên đời đó nhe, trong đó có các đấng anh hùng của nước Việt Nam chúng tôi, thì đừng trach cháu hỗn hào gì nhé.

Chào tạm biệt bà

Ngày 21 tháng 12 năm 2010

Bé Hằng


Wednesday, December 23, 2009

Trí Nhân - Suy nghĩ từ một … bức tượng

Trên một tờ báo phát hành ngày 2-6-2009 có đăng tin nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng đã hoàn thành tượng giáo sĩ A-lịch-sơn Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes) bằng đá hoa cương trắng, nặng 4,3 tấn và sẵn sàng hiến tặng thủ đô Hà Nội nhân dịp kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long lịch sử. Ảnh chụp tượng bán thân, đội mũ giám mục đầy những chữ cái La Tinh và những dấu nặng, sắc, hỏi, ngã …

DieukhacPhVHang.jpg picture by diehardcat

Nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng (người ngồi bên phải) bên tác phẩm điêu khắc tượng giáo sĩ Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes)

Về thiện tâm của nhà điêu khắc thì đã rõ : Không nghĩ đến lợi lộc – Đó là nét đẹp thời nay hiếm có. Tuy nhiên giá trị của một pho tượng người không chỉ phụ thuộc vào sự khéo léo của đôi tay nghệ sĩ, nó còn tùy thuộc không ít vào tình cảm của công chúng với con người ấy. Nhân vật này nổi tiếng bởi tên ông gắn liền sự ra đời chữ quốc ngữ của ta. Bởi cách đưa tin lắt léo dây dưa dẫn dụ nên cần xem rõ sự thật thế nào. Xin giới thiệu lược sử con người này để nhiều người rõ.

Alexandre de Rhodes (1593-1660), người Pháp, gia nhập Dòng Tên (Jesuite) lúc 19 tuổi, là giáo sĩ thừa sai của giáo đoàn hải ngoại Pháp sang mở sang mở mang nước Chúa ở phía Đông Nam Á, nhiều năm ở Đàng Trong, Đàng Ngoài. Tuy nhiên, lúc ấy Đàng Trong (Cochin) chưa phát triển, ông mở đạo ở Đàng Ngoài, khi ấy kinh kỳ còn có tên là Đông Kinh (Tonkin) – phân biệt với Tây Kinh (Thanh Hóa, nơi khởi nghiệp của vua Lê Thái Tổ).

Sự phát triển của đạo Gia-tô gắn liền với những cuộc Thánh chiến đẫm máu, kết quả những cuộc tàn sát hàng loạt (ngày nay gọi là diệt chủng) những người ngoại đạo hoặc  chống lại Giáo hoàng. Tiêu biểu là cuộc Thánh chiến Albigense và cuộc Thánh chiến của các trẻ vị thành niên ở thế kỷ XIII. Năm 1493, Giáo hoàng Alexander VI tự cho Gia-tô giáo cái quyền thống trị hoàn cầu, đã chia thế giới ra làm hai vùng ảnh hưởng : Toàn thể Mỹ châu (trừ Ba Tây ra) là thuộc Tây Ban Nha (Spain). Còn Bồ Đào Nha (Portugal) thì được Ba Tây (Brazil) và tất cả đất đai nào chiếm đượcở châu Á  và châu Phi. Vua Pháp Francis I bất bình, phản ứng ra lời : “Ai có thể chỉ cho ta thấy di chúc của ông tổ Adam giao tất cả thế giới cho Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha?” Cùng với sắc lệnh phân chia vùng ảnh hưởng kèm theo điều qui định : Song song với việc chiếm cứ đất đai là bổn phận phải kết hợp các dân địa phương vào trong giáo hội Gia-tô. Do đó, đi cùng với đoàn quân xâm lăng là những linh mục (sách Missionaries) … Những công vụ truyền giáo của Ki tô giáo không bao giở chỉ là thuần túy truyền giáo. Những công cụ truyền giáo này luôn luôn hoặc theo sau, hoặc đồng hành, hoặc làm cho đạo quân tiên phong cho những kho hàng Tây phương. Bất kể sự diễn tiến như thế nào, kết quả đều giống nhau : những dân tộc châu Á mất đi hoặc một phần, hoặc toàn phần  sự tự do của họ, bất cứ khi nào và ở nơi nào mà cái Thánh giá cùng với mũ Tây phương xuất hiện (Avro Mahattan -  Chủ nghĩa đế quốc của Gia-tô giáo và sự tự do của thế giới). Giáo hội được tín đồ. Thực dân được thuộc địa. Ngay từ buổi đầu, hai chủ thể ấy cố kết chặt chẽ với nhau cùng tồn tại và bành trước.

Alexandre de Rhodes thuộc số hiếm hoi lính xung kích đầu tiên của chủ nghĩa thực dân Pháp tới An Nam. Ông đến xứ này khoảng năm 1620. Sau 10 năm truyền đạo, ông gửi về một bản phúc trình mô tả rất chính xác về tiềm năng thương mại, chính trị và chiến lược … Lã Mã và Ba Lê xem những hoạt động này như những bước khởi đầu không thể tách rời khỏi sự dẫn đến việc chiếm đóng về chính trị và quân sự trên các quốc gia này. Lúc đầu, dù ở đâu, các giáo sĩ đều được dân chúng cảm mến và nhà cầm quyền ưu ái. Nhưng sau đó, những việc làm của họ kích động dân cư, gây bất an cho xã hội, bị dân chúng tẩy chay và giới cầm quyền không chứa chấp. Cha Đắc Lộ không là ngoại lệ. Là bầy tôi của Chúa, giáo sĩ thừa sai De Rhodes vác cây Thánh giá Thầy tới kiệt cùng trời đất nhưng vẫn không quên mình là con nước Pháp. Ông qua La Mã xin Giáo hoàng hủy bỏ đặc ân Chúa cho Bồ Đào Nha ở châu Á. Không được chấp nhận, ông về nước vận động giới giáo sĩ, thương nhân và Pháp hoàng Louis IV cung cấp những chiến sĩ đi chinh phục toàn cõi Đông phương giàu tiềm năng này. Rõ ràng, sứ mạng của ông linh mục này khác hẵn với tinh thần hiến nguyện vô tư của ông thầy thuốc Yersin, một lòng bác ái vị tha. Vào thời điểm đó, do nhiều hạn chế lịch sử, ý đồ  của người con nước Pháp đã dâng mình cho Chúa ấy chưa nhận được sự hưởng ứng rộng rãi nhưng nó đã mở đường cho đế quốc Pháp xâm lược nước ta hơn 200 năm sau đó. Ông đúng là mẫu người cần cho nước Pháp như hoàng đế Napoléon I từng nói thẳng ra : Áo nhà tu che chở và giúp họ che đậy được mục đích chính trị và thương mại. Họ chẳng mang một danh nghĩa chính thức nào mà lại tốn kém ít và được người bản xứ kính nể. Họ không thể làm cho chính quyền phải liên lụy hay bị sĩ nhục. Lòng nhiệt thành về tôn giáo khích lệ các tu sĩ làm việc và mạo hiểm hơn cả một viên chức dân sự nhiều.

Về chuyện chữ quốc ngữ của ta. Cho đến nay đã rõ, Alexandre de Rhodes không phải là người khai sáng ra chữ Việt viết theo mẫu tự La tinh mà ta quen gọi là “chữ quốc ngữ”. Công chính là của hai giáo sĩ thừa sai người Bồ Đào Nha đến xứ này trước ông, là linh mục Gaspa de Amaral và linh mục Antonio Barbosa. Ông trước biên soạn cuốn từ điển An Nam – Bồ Đào và ông sau biên soạn cuốn từ điển Bồ Đào – An Nam. De Rhodes đã nói : Sử dụng công khó của hai ông, tôi còn thêm tiếng La-tinh  theo lệnh của Hồng y rất đáng tôn -  Đó là cuốn từ điển Việt - Bồ - La ra đời vào năm 1651.

Tôi tán thành ý kiến của nhà nghiên cứu sử Bùi Kha là : Dân tộc ta nên ghi công của linh mục Alexandre de Rhodes đã có phần cải tiến chữ quốc ngữ (chứ không phải là người sáng nghĩ ra chữ quốc ngữ) và nên kết tội ông là kẻ gián điệp sớm nhất trong lịch sử xâm lược của phương Tây và nước ta.

Dù không chủ tâm, de Rhodes vẫn là nhà ngôn ngữ học, như một người làm khoa học. Hẳn ông không thể chui xuống đất lần thứ hai khi có người chụp lên đầu ông cái mũ khắc đậm những chữ quốc ngữ Việt Nam gồm 18 phụ âm, 11 nguyên âm và 5 cái dấu đặc trưng của sự phát âm tiếng Việt bổng – trầm – bằng – trắc. Có khác chi cố tình chụp xuống đầu ông ta không chỉ một cái vòng Kim cô nghiệt ngã!

Vì sao hàng mấy trăm năm, người ta cố tình để người Việt mình lầm lẫn  một sự đã hai năm rõ mười như thế? Vì De Rhodes là con đẻ và An Nam là con nuôi của đại mẫu quốc Phú-lang-sa. Dù là khoa học mà sự cạnh tranh văn hóa như thế diễn ra không chỉ ở một nơi, một lúc trên nước Chúa mênh mông. Tuy nhiên, người Pháp và cái chính quyền gọi là tay sai kia còn tỏ ra biết điều khi họ chỉ dựng lên một tấm bia đá đặt ở khoảng trống bên đền Bà Kiệu, giữa chốn người qua lại đông đúc, trong khi họ nắm quyền lực trong tay, lại không thiếu tiền dựng những tượng Pasteur, Paul Bert, Đầm xòe, cả tượng tên lái buôn Jean Dupuis (Đồ phổ nghĩa) và nhiều tượng nữa. Vì họ thấy công của Đắc lộ được thế đáng rồi, làm lớn sợ đời cười! Phải chăng họ còn biết ngượng?

Thực ra các giáo sĩ Tây phương dày công nghiên cứu tìm ra một dạng chữ đồng dạng với mẫu tự tượng thanh của họ, trước hết để họ dễ học một ngôn ngữ mới, làm phương tiện tác nghiệp, thâm nhập vào chúng dân bản xứ; lâu dài hơn là phục vụ cho một âm mưu thôn tính một xứ sở xa lạ, không đồng hóa chủng tộc được thì phải đồng hóa trước là ngôn ngữ và sau là văn hóa để lập nên một nước Pháp nhỏ ở Viễn Đông (Puiginier-Giám mục). Khi đặt nền móng vững chắc cho sự cai trị, họ thẳng tay bức tử chữ Hán-Nôm truyền thống của người Việt!

Sự chống trả của giới sĩ phu bản xứ không lại được trước áp lực của chính quyền thực dân  nắm trong tay cả một guồng máy khổng lồ quân sự, chính trị, kinh tế, giáo dục, khoa học kỹ thuật, tổ chức xã hội … Ngay trong chính giới thuộc địa Pháp cũng có những ý kiến bất đồng : sự hủy bỏ nền giáo dục Hán-Nôm đồng nghĩa với sự hủy bỏ về giáo huấn đạo lý mà chúng ta sẽ không có gì để thay thế vào bộ môn đạo đức đã bị tiêu diệt này … Đối với học sinh An Nam, mỗi chữ viết (Hán-Nôm) đều chứa đựng ý nghĩa sâu rộng, khi đọc hoặc viết, chúng tiếp nhận được một cảm xúc mạnh. Còn sách vở của ta, họ tiếp nhận với một tậm trạng khác hẳn. Đó là tập tục của một xã hội khác biệt với họ, các thầy giáo cũng khác ông thầy đồ-người mà họ coi có thể thay thế cha mẹ của họ. Nhưng bản chất của chủ nghĩa thực dân chỉ cần sự chiếm đóng, khuất phục và lợi nhuận. Văn hóa nếu có, chỉ duy nhất một nền văn hóa chính quốc mà tinh hoa của nó không bao giờ được xuất khẩu sang thuộc địa.

Người ta ngoa ngôn tự quảng bá rằng : Khi cho Việt Nam các mẫu tự La tinh, Alexandre de Rhodes đã đưa Việt Nam đi trước đến ba thế kỷ! Có ai dễ tin điều đó? Các ký tự kia chỉ giúp dễ nhận âm để ghi lại từng lời ra chữ. Nhưng ai cũng biết tiếng Việt là một thứ tiếng khó học để diễn đạt được ý và tình, phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam! Thử hỏi đã có ai dùng chữ quốc ngữ vượt qua các bậc tiền nhân với chữ Hán-Nôm mà đạt đến đình cao tư duy và mỹ cảm như Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Công Trứ, Bà huyện Thanh Quan, Hồ Xuân Hương … và xa hơn nữa là Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Trãi … hay chưa? Trải hàng trăm năm phát triển đại trà, bây giờ người ta dùng chữ quốc ngữ làm thơ hiện đại … người chấm giải thi cũng không biết nhà thơ nói gì! Người đọc giỏi lắm chỉ thuộc một hai câu không thô thì tục dù chỉ một bài thơ ngắn ! Nhìn sang nhiều nước lân bang như Trung Hoa, Nhật Bản, Hàn Quốc … họ dùng mẫu tự tượng hình theo truyền thống Á Đông nhưng ai dám bảo người ta lạc hậu? Và có người Việt nào dám to mồm khoe khoang mình đi trước họ đến ba thế kỷ chăng? Chính là do quân chiếm đóng dùng cường quyền tước đoạt mất cái chữ truyền thống, hòng cắt đứt hết gốc rễ tinh hoa của ta, chứ không phải vì cái chữ của ta rối rắm nghèo nàn phải thay vào loại chữ do người Tây phương chế ra mới học được và đủ khả năng chuyển tải thông tin.

May mắn là sự khắc nghiệt của lịch sử đã luyện cho người Việt có biệt tài từ trong cái khó ló ra cái khôn, biến cái không thuận lợi thành ra thuận lợi. Chỉ trong một thời gian ngắn , những người trí thức tâm huyết vẫn giữ được truyền thống văn hóa cổ truyền và tiếp thu tinh hoa nền văn hóa mới Hy-La, quảng bá chữ quốc ngữ để nâng cao dân trí. Đặc biệt từ khi nước ta dành được độc lập, đã mau chóng biến chữ quốc ngữ thành quốc bảo. Thật vậy, chữ quốc ngữ ra đời từ nửa sau thế kỷ XVII, tới đầu thế kỷ XX nó mới được nhiều người biết đến nhưng vẫn còn hạn chế rất nhiều. Khi nhân dân ta giành được quyền làm chủ vận mệnh quốc gia mà còn tới 90% người mù chữ!

Từ trong muôn vàn khốn khó, một dân tộc quyết đứng lên đồng thời cùng chống ba loại giặc nguy hiểm như nhau là giặc đói, giặc dốt và giặc ngoại xâm. Trên thế giới này có dân tộc nào vừa gan lỳ vừa lãng mạn như thế? Cái nỗi nhục phải chui qua cổng mù (chữ) không kém gì nỗi nhục của người cu ly còng lưng kéo xe rồi bị thằng Tây đá đít quỵt tiền! Bụng chỉ có lưng cơm vẫn cố nồi thêm vào mấy chữ. Bởi học chữ để biết cái nghĩa ở đời, đứng dậy mà đi! Từ em bé đến người già đề học chữ. Không có giấy thì viết lên đất. lên lá. Không có bút lấy mẩu que, cục than mà viết. Học chữ của Tây để đánh lại Tây, khác chi cướp súng giặc giết giặc đâu. Biến chữ Tây thành chữ của ta như tổ tiên đã từng biến chữ Hán thành chữ Nôm thuở trước. Vậy cái xác chữ chẳng là gì. Cái thần của chữ mới làm nên văn hóa. Cái thần ấy gọi là hồn nước, tiềm ẩn trong tâm thức của người dân Đại Việt.

Ông G.Dumoutier, một nhà giáo dục học người Pháp có lương tâm ở Việt Nam từng trăn trở : Nếu những đứa trẻ An Nam xuất thân từ các trường học của ta (Pháp), mà không biết đọc và viết chữ Hán-Nôm thông dụng, thì chúng sẽ trở thành người ngoại quốc trên chính đất nước của chúng. Đó là điều nhắc nhở chân tình nghiêm túc mà đến bây giờ dường như đang lập lại!

Tuy nhiên, thời nay chỉ người điên mới đòi bỏ đi chữ quốc ngữ, trở về với chữ Hán-Nôm. Nhưng nếu xếp xó lại chữ Hán-Nôm coi như đồ bỏ, khác nào người để mất một báu vật gia truyền mà không biết! R.Tagore ví như con rắn thần mù không biết trên đầu mình mang viên ngọc quý – Tổ quốc ta là rắn khác gì đâu! Vật báu gia truyền ấy là gì? Thật đáng buồn nếu ta không nhận ra! Dù nó chưa biến đi đâu nhưng đấy là một sự tìm kiếm cực nhọc lâu dài nếu ta muốn chính thực là ta.

Biết trách ai khi việc đáng làm người ta lại quên đi mà cuồng lên chỉ trích, nhắm mắt đòi tôn vinh này nọ?!

 Trí Nhân

Monday, December 21, 2009

Trần Chung Ngọc - Vài Nhận Định Về Bài “Hòa Giải Và Hy Vọng” Của Linh Mục Lê Công Đức

Lời Tòa Soạn Sách Hiếm: Người Công Giáo quen sống hàng ngày với những nghi thức có tính cách "trình diễn": lễ Misa, lễ rửa tội, lễ thêm sức, bí tích giải tội,... cho nên dần dà mất đi tác dụng nội tâm đáng lẽ phải có. Đàng sau và bên trong các nghi thức, người ta không dễ tìm thấy một sự thành khẩn thật tâm, mà chỉ là những toan tính mà thôi. Bí tích "giải tội" về mặt tốt nhất của nó là để tín hữu xét lại lỗi lầm của mình. Nhưng cách thể hiện của nó đã tạo ra phản ứng ngược lại vì chỉ là "xin lỗi với Chúa", khỏi bận tâm với nạn nhân nào cả. Người đi "xưng tội" chỉ cần đọc các kinh mà ông linh mục ngồi trong tòa giải tội đã "cho toa", đọc xong là sẽ hết tội, và được ăn bánh "thánh". Vì luyện mỗi ngày như thế, nên việc "xin lỗi" của tín hữu Công Giáo chỉ có bề dày của một miếng da bị chai cứng, không có nổi một xúc giác. Sau buổi lễ thì đâu lại hoàn vào đó, vì không có chương trình hành động nào để chứng minh hay thực hiện việc xin lỗi cả. Có chăng là "bỏ quên tội lỗi xưa" để tiếp tục chương trình mới, tinh vi hơn xưa. Đã thế, trong giờ hành lễ, chủ tế cũng không thể đóng nổi vai một kịch sĩ, một đào thương, bởi vì lời lẽ không những gượng gạo, mà còn lếu láo và có phần xấc xược. Mời bạn đọc xem bài phân tích của Giáo Sư Trần Chung Ngọc sau đây.
--------------------------------------------------------------------------------------------------

Đầu đề bài của Linh Mục Lê Công Đức là “Hòa Giải Và Hy Vọng”, nhưng nội dung không phản ánh đầu đề. Trong bài này, tôi xin có vài nhận định về hai chủ đề trong bài của Linh Mục Lê Công Đức: Hành động ban phép lành của Hồng Y Etchégaray, và Giáo Hội Ca-tô Việt Nam sám hối và xin lỗi.

Về hành động ban phép lành của Hồng Y Etchégaray, Linh Mục Lê Công Đức viết:

Tôi thấy thật gần tâm tình của Đức Hồng Y Etchégaray, đến từ Vatican, khi ngài vừa vung mạnh tay vừa nhấn giọng - ở cuối Thánh Lễ Chúa Kitô Vua tại nhà thờ Chính Tòa Hà Nội - để xác nhận rằng “Chúng tôi ban phép lành này là cầu chúc phúc lành của Thiên Chúa không chỉ cho chúng ta ở đây, mà cho tất cả, tất cả mọi người Việt Nam, không trừ ai.” Cha Etcharren, Bề Trên Cả Hội Thừa Sai Paris, đã dịch ra tiếng Việt tại chỗ là “... không trừ ai hết!” Ôi, mấy tiếng “không trừ ai hết” này mới dễ thương làm sao!

Thật tình tôi thấy mấy tiếng này chẳng dễ thương chút nào, vì phân tích ra thì hành động của Hồng Y Etchégaray là một hành động trịch thượng vô lối, nếu không muốn nói là thiếu trí tuệ. Thiếu trí tuệ vì không hiểu truyền thống văn hóa của đa số người dân Việt Nam phi Ca-tô. Hơn 90% người dân Việt Nam không tin vào Thiên Chúa của Ca-tô Rô-ma Giáo, vậy phúc lành của Thiên Chúa, sản phẩm ảo tưởng của các tín đồ Ca-tô [Xin đọc “The God Delusion” của Richard Dawkins hay “God Is Not Great” của Christopher Hitchens, “The Dark Side of God” của Douglas Lockhart, “Huyền Thoại Cứu Rỗi’ (The Salvation Myth) của Linh Mục James Kavanaugh (http://www.sachhiem.net/TCNtg/TCN36.php), “Giê-su Như Là Đấng Cứu Thế: Một Hình Ảnh Cần Phải Dẹp bỏ” (Jesus as a Rescuer: An Image That Has To Go) của Giám Mục John Shelby Spong (http://www.sachhiem.net/TCNtg/TCN37.php) v…v…] thì có giá trị gì đối với người dân Việt Nam không “theo đạo để có gạo mà ăn”? Hành động của Hồng Y Etchégaray có tính cách trịch thượng giống như như hành động vô lối của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam trước đây, đã dâng cả nước Việt Nam cho bà Maria tuy rằng hơn 90% người dân Việt Nam không hề biết, và có biết thì cũng không tin, không quan tâm đến bà Maria là ai.

Nếu Hồng Y Etchégaray thông minh một chút thì ông ta có thể nói đại khái như sau: “Nhân danh là một quan chức đại diện cho tiểu quốc Vatican, tôi xin có lời chúc lành cho quý quốc và nhân dân Việt Nam” thì chúng tôi, dân ngoại đạo, sẽ hoan hỉ chấp nhận và cám ơn. Nhưng chúc lành là một ý tốt được dùng phổ quát trong dân gian, còn “ban phép lành” là một nghi thức tôn giáo chỉ có giá trị trong Ca-tô Rô-ma Giáo, thì không thể cưỡng bức áp đặt lên đầu những người ngoại đạo không hề tin Thiên Chúa. Một điều đơn giản và sơ đẳng như vậy mà Hồng Y Etchégaray và Linh mục Lê Công Đức cũng không hiểu.

Một Chút Về Nghi Thức Ban Phép Lành

Để vấn đề được rõ ràng hơn chúng ta cần tìm hiểu ý nghĩa của nghi thức “ban phép lành” của Ca-tô Rô-ma Giáo.

Chúng ta hãy nghe lời giảng về “phép lành” của Linh Mục Ngô Tôn Huấn trên luongtamconggiao.com:

II.- Phép lành (blessings)

Trong Phúc Âm, Chúa Giê-su đã nói với các môn đệ: “Vào bất cứ nhà nào, trước tiên anh em hãy nói: bình an cho nhà này! Nếu ở đó có ai đáng hưởng bình an thì bình an của anh em sẽ đậu trên người ấy; bằng không thì bình an đó sẽ quay về với anh em.” (Lc 10: 5-6)

Như thế rõ ràng cho thấy Chúa Giê-su đã cho các tông đồ xưa và Giáo Hội ngày nay quyền xin ơn lành xuống trên người và đồ vật như các ảnh tượng, nước, dầu, đèn nến, nhà ở, xe cộ, tầu bè, thực phẩm v.v. [và cả súng đại bác và xe tăng trong cuộc chiến Việt Nam-TCN]

Theo Giáo Lý của Giáo Hội thì phép lành hay chúc lành là “một hành vi thần linh ban sự sống bắt nguồn từ Chúa Cha. Sự chúc lành của Ngài vừa là một lời vừa là một quà tặng (eu-logia, bene-dictio). Khi áp dụng cho con người thì lời ‘chúc phúc’ này lại có nghĩa thờ lậy, suy phục và cảm tạ Đấng Tạo Dựng lên mình.” (x. SGLGHCG, số 1078)…

Như vậy, khi ban phép lành hay làm phép người hoặc đồ vật, Giáo Hội cầu xin Chúa ban ơn hay thánh hoá người và vật được làm phép hay chúc phúc. Thông thường, linh mục được ban các phép lành, trừ những phép dành riêng cho Đức Thánh Cha và các Giám Mục. (x. Giáo Luật số 1169)

Phép lành là một Á bí tích (sacramental) tức là dấu chỉ thánh qua đó hiệu quả thiêng liêng được thông ban cho người hay đồ vật qua lời cầu xin của Giáo Hội.

LM Phanxivô Xaviê Ngô Tôn Huấn

Chúng ta hãy nghe lời giải thích thế nào là “phép lành” trong Ca-tô Rô-ma Giáo của linh mục William Saunders trên http://catholiceducation.org/articles/religion/re0243.html:

Phép lành thuộc loại á bí tích (sacramental)… Không giống như một bí tích, một á bí tích không ban ân sủng của Thánh Linh. Tuy nhiên, giống như một bí tích, một á bí tích giúp tín đồ thánh hóa mọi lúc trong cuộc sống để họ sống trong bí nhiệm phục sinh của Chúa. Trong các á bí tích thì phép lành là trên hết. Trong sắc lệnh xuất bản cuốn sách về phép lành, Hồng Y Mayer viết: “Ban phép lành chiếm một vị trí đặc ân trong tất cả các á bí tích tạo ra bởi Giáo hội cho sự lợi ích mục vụ của dân Chúa. Là một nghi thức, sự ban phép lành hướng dẫn tin đồ ca tụng Gót và sửa soạn họ cho ảnh hưởng chính của bí tích. Bằng sự ban phép lành, tín đồ cũng có thể thánh hóa các trường hợp và biến cố trong đời sống của họ. Phép lành là dấu hiệu cho tín đồ về những lợi ích tâm linh có thể đạt được qua sự trung gian của giáo hội."[1]

Chúng ta hãy đọc thêm một giải thích về “phép lành” trong website sau đây http://atheism.about.com/od/bibledictionaryonline/p/blessblessing.htm:

Phép lành là gì?

Trong Kinh Thánh, phép lành được miêu tả như là một dấu chỉ về mối liên hệ của Gót đối với một người hay một quốc gia. Khi một người hoặc một nhóm được ban phép lành, đó là dấu của sự ân sủng của Gót lên trên họ hay có thể ngay cả hiện diện trong họ. Một người được ban phép lành có nghĩa là người đó dự phần trong kế hoạch của Gót cho thế giới và nhân loại.

Hành động ban phép lành nối kết thần học, nghi thức, và lễ nghi với nhau. Thần học là vì trong phép lành có ý định của Gót. Nghi thức vì sự ban phép lành được thực hiện trong bối cảnh của những lời hành lễ trong nghi thức. Lễ nghi vì khi một người được ban phép lành tự nhắc nhở về mối liên hệ với Gót [2]

Từ những lời giải thích về ý nghĩa của sự ban phép lành ở trên, đối với người ngoại đạo chúng tôi, “ban phép lành” chỉ là một trong mớ nghi thức mê tín tôn giáo của Ca-tô Rô-ma Giáo, không có giá trị gì đối với bất cứ ai khác, do đó không thể tùy tiện áp đặt trên đầu những người khác đạo. Thực ra đây chỉ là một trong những nghi thức tôn giáo, cũng như 7 bí tích trong Ca-tô Rô-ma Giáo, được nền thần học Ca-tô dựng ra để tạo quyền lực cho giới chăn chiên như Linh Mục Joseph McCabe đã chứng minh trong cuốn “Sự Thực Về Giáo Hội Ca-tô” (The Truth About The Catholic Church), vì chỉ có giới chăn chiên mới có quyền “ban phép lành” cho những tín đồ có đầu óc có thể tin rằng một cử chỉ hoa tay làm dấu thập giá, với vài lời bằng tiếng La-tinh, là “phép lành” thực.

Giáo Hội Ca-tô luôn luôn cho rằng Giáo Hội là phương tiện cứu rỗi cho cả nhân loại, nên luôn luôn áp đặt những điều mê tín của mình lên đầu người khác. Hơn 5000 linh mục can tội loạn dâm, bàn tay ban phép lành của họ có lành không? Giáo Hoàng Benedict XVI, Hồng Y Bernard Law ở Boston và nhiều chức sắc cao cấp khác trong Giáo Hội đã cố ý bao che các linh mục can tội loạn dâm, vậy bàn tay “ban phép lành” của họ có sạch sẽ không?

Vấn đề chính ở đây là, muốn giải thích ra sao thì giải thích, muốn biện minh thế nào thì biện minh, các tín đồ như LM Lê Công Đức muốn ca tụng hành động trên của Hồng Y Etchégaray như thế nào thì ca tụng, trong một thế giới đa tôn giáo, không ai có thể mang một nghi thức tôn giáo của tôn giáo mình mà áp đặt lên đầu người trong tôn giáo khác, huống chi là cả một quốc gia mà tuyệt đại đa số không theo tôn giáo của mình. Vì vậy, người dân Việt Nam chúng tôi, những người không theo Ca-tô Rô-ma Giáo, coi sự ban phép lành của Hồng Y Etchégaray là vô giá trị, vô ý nghĩa, một hành động trịch thượng vô lối, và cương quyết không chấp nhận, phép lành đó xin để trả lại cho Ca-tô Rô-ma Giáo. Chúng tôi cũng mong Hồng Y Etchégaray hãy xin lỗi người dân Việt Nam phi-Ca-tô về hành động thiếu trí tuệ trên của mình.

Linh mục Lê Công Đức cũng còn nhắc đến sự áp đặt nghi thức ban phép lành của Ca-tô Rô-ma Giáo trên đầu người Việt như sau, qua lời của Hồng Y Etchégaray:

“Việc ban phép lành này là cầu chúc phúc lành của Chúa cho hết mọi người, để ai cũng có được niềm hy vọng, cách riêng những người đau khổ nhất, những người cần niềm hy vọng nhất...”

Chúng ta nên hiểu Chúa là Chúa của Ca-tô Rô-ma Giáo chứ không phải là Chúa của cả nhân loại. Trong hơn 6 tỷ người trên thế giới thì trên 2/3 không biết Chúa là ai, và những người hiểu biết, ngay cả ở trong Ki-tô Giáo, cũng biết Chúa chỉ là một cái bung xung mà Giáo Hội dựng lên để tạo quyền lực vật chất và tinh thần cho giới chăn chiên trên đám tín đồ phần lớn là đầu óc thấp kém. Cho nên, đối với những người phi-Ca-tô, phúc lành của Chúa chỉ là sự mê tín của những người Ca-tô, chẳng có giá trị gì và ý nghĩa gì đối với họ. Tại sao những bậc chăn chiên Ci-tô Giáo không hiểu được những điều sơ đẳng này. Niềm hy vọng của các tín đồ Ca-tô là được Chúa cứu rỗi. Nhưng chính Giáo Hoàng John Paul II đã công nhận thuyết Tiến Hóa, đồng thời phủ nhận sự hiện hữu của thiên đường và hỏa ngục, vậy chẳng làm gì có cái gọi là tội tổ tông, chẳng cần ai làm trung gian để hòa giải với Gót, và do đó vai trò cứu rỗi của Giê-su đã bị chính Linh Mục James Kavanaugh và Giám Mục John Shelby Spong dẹp bỏ. Vậy người Việt Nam ngoại đạo chúng tôi đâu có cần đến cái hy vọng hão huyền, viển vông mà Hồng Y Etchégaray muốn chúng tôi có qua hành động ban phép lành.

Lời “cầu nguyện” của người Pharisêu hay người thu thuế ?(*).

Sau đây là phần Linh mục Lê Công Đức viết về hành động sám hối và hòa giải của Giáo hội Ca-tô Việt Nam:

Một cách thời sự và thật cảm kích, sự can đảm ấy đã bộc lộ chiều tối hôm trước, trong nghi thức sám hối và hòa giải được thực hiện bởi Giáo Phận Thanh Hóa, thay mặt toàn thể Giáo Hội Việt Nam.

'Giáo Hội chúng con xin chân thành thú tội.'

'Giáo Hội chúng con xin cúi đầu tạ tội!'

Ai mà không nao lòng, không cảm động khi nghe lặp đi lặp lại những lời tạ tội này, nhất là khi chúng ta không chỉ tạ tội với Chúa hay với nhau, mà còn chân thành “cúi đầu tạ tội” với tất cả anh chị em đồng bào mình?:

'Thưa bà con anh em lương dân không cùng tôn giáo.'

'Đức Giê-su Đấng sáng lập đạo Công Giáo đã dạy chúng tôi yêu thương mọi người, kể cả những người thù ghét mình. Lẽ ra chúng tôi phải thực hiện tinh thần đó mọi nơi mọi lúc và với mọi người. Nhưng chúng tôi nhận thấy do vô tình hay cố ý, chúng tôi đã làm cho quý vị phiền lòng, chúng tôi đã thiếu sót nhiều trong nghĩa vụ yêu thương.'

'Chiều hôm nay, toàn thể Giáo Hội Công Giáo muốn nói lời xin lỗi về tất cả những điều ấy, với tất cả mọi người không phân biệt chính kiến, vị trí và tín ngưỡng tâm linh.'

'Chúng tôi xin lỗi mọi thành phần xã hội, tôn giáo, vì chúng tôi đã chưa đủ hòa mình và đồng hành.'

'Chúng tôi xin lỗi người nghèo, người hẩm hiu xấu số, người khuyết tật, đau khổ vì chúng tôi chưa đủ quan tâm.'

Tôi chợt mường tượng rằng thế nào báo chí trong nước cũng sẽ nhanh chóng đưa tin về sự kiện chưa từng có và đầy ý nghĩa này, biết đâu lại chẳng có những dòng tít lớn nơi các trang nhất, chẳng hạn: “GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VIỆT NAM CÔNG KHAI XIN LỖI TOÀN THỂ XÃ HỘI, NHẤT LÀ XIN LỖI NGƯỜI NGHÈO.” Thế nhưng trong những ngày sau đó, rảo qua các trang báo mạng nổi tiếng nhất ở Việt Nam, tôi ngạc nhiên vì không tìm thấy một bản tin nào như thế.

28.11.2009

Linh mục Lê Công Đức

(joslcd@yahoo.com)

Chúng ta hãy bỏ qua chuyện là chẳng làm gì có giáo hội Công Giáo nào do Chúa thành lập, theo như kết luận của tuyệt đại đa số các học giả nghiên cứu Tân Ước trong vòng 200 năm nay, ở trong cũng như ở ngoài giáo hội. Theo như Giáo Hội Ca-tô Việt Nam ở trên thì “Đức Giê-su đã dạy chúng tôi yêu thương mọi người, kể cả những người thù ghét mình”. Như vậy là các bậc chăn chiên Ca-tô Việt Nam chưa hề đọc kỹ Tân Ước, hay có đọc thì cũng chỉ đọc những gì mà họ được dạy để mà đọc. Trong bài “Thư cho người tin Chúa” mới đăng trên trang nhà sachhiem.netgiaodiemonline.com gần đây, Dan Barker, một mục sư đã rao giảng Phúc Âm trong 19 năm, cuối cùng cũng phải đưa ra nhận định:

Và Giê-su chỉ là một mảnh văng ra từ cái khối tàn bạo cũ kỹ trên. Hắn ta nói: “Ta với cha ta là một” và hắn ta dạy một chấm một nét cũng không thể thay đổi trong những luật của cha hắn ta trong Cựu Ước (Matthew 5: 18); Hắn ta dạy cùng một loại công lý trong Cựu Ước: trả thù và xử chết, sự đau đớn, hỏa ngục cho những kẻ không tin theo ông ta. Hắn tin là có quỷ, thiên thần và các hồn ma. Hắn ta chưa từng lên án sự nô dịch các nô lệ hay phái nữ. Phụ nữ bị loại ra ngoài những đệ tử của hắn và không được dự bàn tiệc của hắn ở trên trời. Trừ hỏa ngục ra, hắn không đưa ra điều gì mới về đạo đức hay triết lý. Hắn bất kính đối với mẹ và các em trai ( Matthew. 10:35-36, Luke. 14:26); hắn nói phải căm ghét cha mẹ và bỏ gia đình đi theo hắn. Hắn lên án sự tức giận nhưng chính hắn lại nhiều khi tức giận (Matthew. 5:22, Mk. 3:5). Hắn nguyền rủa người khác là đồ điên, đồ rắn rết, tuy hắn cảnh báo mọi người là ngôn ngữ như vậy sẽ bị đày xuống hỏa ngục (Matthew 5:22); Hắn tuyên bố: “Đừng tưởng là ta tới để mang lại hòa bình cho thế giới. Ta không tới để mang lại hòa bình mà là gươm giáo (Matthew 10:34). Hắn vô lý nguyền rủa cây sung không bao giờ ra trái nữa chỉ vì cây đó không có quả trái mùa để cho hắn ăn khi đói (Matthew 21: 19). Hắn đòi phải thiêu sống những người không tin hắn (John 15:6) [Giáo hội Ca-tô đã theo đúng lệnh này (The Church has complied with relish)]. Hắn ăn cắp một con ngựa (Luke 19:30-33). Hắn bảo người ta phải chặt cụt tay, chân, móc mắt (Matthew 5:29-30, 19:12). Bạn muốn tôi phải chấp nhận Giê-su, nhưng cám ơn nhé, tôi nghĩ tôi sẽ chọn bạn của tôi.

Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là quý vị đã làm những gì để cho người ta thù ghét. Người ta thù ghét vì quý vị yêu thương mọi người hay không yêu thương đủ hay sao? Điều này không hợp với lô-gíc thông thường. Nhưng những lời sám hối và xin lỗi trên của Giáo Hội Ca-tô Việt Nam chỉ là những lời trên đầu môi chót lưỡi, không có thành ý, vì đó chỉ là những lời nói đãi bôi mơ hồ. Giáo Hội nói đến “tạ tội” nhưng không nói rõ tội đó là những tội gì. Giáo Hội đã che dấu những tội ác đối với quốc gia, dân tộc, mà chỉ nói đến những tội vớ vẩn đối với các cá nhân. Thiếu lòng yêu thương như Giáo Hội nói không phải là một tội vì chính Chúa cũng thiếu lòng yêu thương như Dan Barker đã viết ở trên.. Không quan tâm đủ đến người nghèo cũng không phải là một tội. Tài sản của Vatican lên tới cả ngàn tỷ đô-la nhưng Vatican đã làm gì cho những người dân nghèo ở Ethiopa hay Rwanda v..v… Tiền của Giáo Hội giúp người nghèo chẳng phải là giúp mà chỉ để dụ họ vào đạo như lịch sử đã chứng minh. Người Việt Nam chẳng ai đã quên câu: “Theo đạo có gạo mà ăn”. Và những thông tin tin trên Internet gần đây cũng đưa ra sách lược của Giáo Hội Ca-tô ở Việt Nam dùng của cải, vật chất để khuyến dụ tín đồ. Đây là những sự kiện bất khả phủ bác.

Đọc những lời tạ tội đãi bôi trên của Giáo Hội Ca-tô Việt Nam tôi thấy Giáo Hội Việt Nam ít lương thiện hơn là Giáo Hội mẹ. Điều này không lạ vì thành phần những bậc chăn chiên Việt Nam, từ ngày giặc Pháp vào đất nước ta, phần lớn thuộc những thành phần nào trong xã hội, chúng ta đã rõ. Thật vậy, chúng ta còn nhớ tại Vatican, ngày 12 tháng 3, 2000, Giáo Hoàng John Paul II và ban tham mưu gồm 5 Hồng Y và 2 Tổng Giám Mục đã long trọng tuyên đọc những lời xưng thú liên quan đến 7 “núi tội ác” của Giáo Hội Ca-tô Rô-ma đối với nhân loại. Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận được hân hạnh đọc lên những lời xưng thú tội ác trong mục chống lại công lý và hòa bình v...v... của “Hội Thánh” Ca-Tô. Tuy những lời xưng thú rất đại cương , nhưng ít ra cũng cho chúng ta viết 7 núi tội ác của Ca-tô Rô-ma Giáo là những núi tội ác nào.

Giáo Hoàng và ban tham mưu thần học của ông đưa ra những lời xưng thú tội ác tổng quát trong 7 mục sau đây:

1. Xưng thú “tội ác chung”.

2. Xưng thú “tội ác trong khi phục vụ 'chân lý'” (Nhân danh chân lý Ca-tô, Giáo Hội đã phạm phải những tội ác vô tiền khoáng hậu đối với nhân loại như: Thánh Chiến, Tòa Án Xử Dị Giáo, những cuộc săn lùng và thiêu sống phù thủy v..v..)

3. Xưng thú “tội ác đưa đến sự chia rẽ giữa các tín đồ Ki-tô” [Các giáo hội Ki-tô như Ca-tô Rô-ma Giáo, Chính Thống Giáo, Phản Thệ Giáo (Tin Lành) đều chém giết nhau không nương tay. Nguyên ở Croatia trong Đệ Nhị Thế Chiến, Ca-tô giáo đã giết khoảng 700000 người Chính Thống Giáo (Orthodox) và gypsy.]

4. Xưng thú “tội ác trong sách lược bách hại dân Do-thái”. (Giáo Hội vu cho người Do-thái cái tội giết Chúa và bạo hành chống người Do-thái suốt bao nhiêu thế kỷ, đưa đến cao điểm là Hitler của Ca-tô Giáo đã giết 6 triệu người Do-thái trong Đệ Nhị Thế Chiến)

5. Xưng thú “tội ác trong những hành động với ý muốn thống trị kẻ khác, với thái độ thù nghịch đối với các tôn giáo khác, không tôn trọng truyền thống văn hóa và tôn giáo của các dân tộc nhỏ, kém phát triển” (Giáo Hội đã làm tiên phong hoặc theo gót các thế lực thực dân đi xâm chiếm các nước kém phát triển và thực hiện những lời thú tội trên. Ở Việt Nam, xin đọc “Phép Giảng 8 Ngày” của tên thừa sai thực dân Alexandre de Rhodes, hay đọc những Kinh Nhật Khóa của Giáo Hội Ca-tô Việt Nam).

6. Xưng thú “tội ác trong sự kỳ thị phái nữ, coi thường phẩm giá phụ nữ”.

7. Xưng thú “tội ác trong việc vi phạm những quyền căn bản của con người”. (Cưỡng bách người khác theo đạo, bạo hành những người theo đạo khác v…v…)

Đối với dân tộc Việt Nam, những lời xưng thú tội lỗi của Giáo Hội Ca-tô mẹ như trên đã bạch hóa nhiều sự kiện lịch sử. Những tác phẩm ngụy sử để biện bác, bào chữa cho Ca-tô Giáo ở Việt Nam của những tín đồ Ca-tô Việt Nam như Phan Phát Huồn, Vũ Đình Hoạt, Bùi Đức Sinh v..v.. đã trở thành vô giá trị. Vì sự bách hại đạo Ca-tô ở Việt Nam không bắt nguồn từ lý do tôn giáo mà vì ý muốn thống trị của Ca-tô Giáo, vì thái độ thù nghịch của Ca-tô Giáo đối với các tôn giáo truyền thống của dân tộc Việt Nam, vì sự liên kết của Giáo hội Ca-tô với những thế lực thực dân đưa đến sự đô hộ Việt Nam của Pháp, vì sự coi thường, không tôn trọng nền văn hóa Việt Nam, vì đã đào tạo một lớp giáo dân cuồng tín, sẵn sàng phản bội quốc gia, vì đã khích động gây nội loạn trong đất nước Việt Nam v…v… Tất cả những điều này đã được sử sách ghi rõ. Những lý do cấm đạo mà những tín đồ cuồng tín Ca-tô bịa ra như các Vua Triều Nguyễn thù nghịch Ca-tô Giáo vì đạo này đối nghịch với Nho Giáo, giới Văn Thân “Bình Tây Sát Tả” vì Ca-tô làm cho họ mất thế đứng trong xã hội hay mất nồi cơm, vì đạo Ca-tô chủ trương công bằng, bác ái v..v… nay đã không còn một giá trị nào, vì toàn bộ những luận cứ này đã bị chính Giáo Hoàng của họ phủ bác dứt khoát qua những lời xưng thú tội lỗi trên.

Mặt khác, những lời xưng thú tội lỗi của Giáo Hội đã bảo đảm giá trị của những tác phẩm nghiên cứu về Ca-tô Giáo trên thế giới, và của một số tác giả Việt Nam: ví dụ như cuốn "Đạo Thiên Chúa Và Chủ Nghĩa Thực Dân Tại Việt Nam" của Cao Huy Thuần, cuốn "Thập Giá và Lưỡi Gươm" của LM Trần Tam Tĩnh, cuốn "Công Giáo Chính Sử" của Trần Chung Ngọc, cuốn "Thực Chất Của Giáo Hội La Mã" của Nguyễn Mạnh Quang, cuốn "Công Giáo Trên Bờ Vực Thẳm" của Charlie Nguyễn v..v.. vì trong những cuốn này, các tác giả không làm chuyện gì khác hơn là đưa ra phần nào chi tiết sự thật về những tội ác của Ca-tô Giáo đối với nhân loại nói chung, đối với Việt Nam nói riêng, những sự thật mà Giáo Hoàng, đại diện cho Ca-tô Giáo, đã thừa nhận qua những lời xưng thú những tội lác tổng quát và xin được tha thứ ở trên.

Vì Giáo Hoàng đã công khai xưng thú tội lỗi của Giáo Hội Ca-tô đối với nhân loại, những tác phẩm vạch trần những tội lỗi trên ngày nay đã được bảo đảm giá trị trí thức. Giáo Hội và các tín đồ Ca-tô cuồng tín không còn có thể tiếp tục theo sách lược vu khống từ trước tới nay của Giáo Hội, lên án các tác phẩm nghiên cứu sự thật trên là chống Ca-tô, hay là chụp mũ Cộng Sản chống tôn giáo, hoặc là tác phẩm của những kẻ thù của Ca-tô Giáo v..v...

Cùng một tiết tấu bâng quơ, đại cương, “mơ hồ”.

Giáo Hội Ca-tô Việt Nam đã phạm nhiều tội ác đối với nhân dân Việt Nam, nhưng qua những lời xưng thú mơ hồ đãi bôi ở trên chúng ta không biết là Giáo Hội đã có những tội ác nào. Giáo Hội xin lỗi những tội về những vấn đề vốn không phải là tội như “không yêu thương đủ” hay “không quan tâm đủ đến người nghèo”. Còn các tội thực sự thì không nói đến. Theo Học Hội Đức Giê-su Ki Tô Phục Sinh ở Houston thì hành động tạ tội của Giáo Hội cũng giống như Giáo Hội mẹ nhưng thiếu lương thiện hơn và là thủ đoạn trong “khoa thần học phù phép, ảo thuật" biến “núi tội thành con chuột”.

Vậy thật ra thì Giáo Hội Ca-tô Việt Nam đã phạm những tội ác nào đối với nhân dân Việt Nam? Sử sách đã viết rõ, sau đây là một số tội ác điển hình:

- Giáo Hội đã tiếp tay với thực dân Pháp để đưa nước nhà vào vòng nô lệ của thực dân Pháp như Giám Mục Puginier đã khẳng định.

- Giáo Hội đã dựa vào thế lực của thực dân Pháp để chiếm hữu tài sản đất đai của nhân dân qua những thủ đoạn có thể gọi là bất lương, thí dụ như cho nông dân vay tiền để cầy cấy và khi không trả được nợ và lãi thì tịch thu ruộng đất v..v…

- Giáo Hội đã theo sách lược của Giáo Hội mẹ, cướp phá chùa chiền để làm nhà thờ. Những vụ điển hình là Nhà Thờ Lớn Hà-Nội, Nhà Thờ Đức Bà ở Saigon, Nhà Thờ La Vang ở Quảng Trị v…v… đều là đất và cơ sở của các chùa trước đây. Trong thời Ngô Đình Diệm, linh mục dưới chính quyền Ca-tô đã cưỡng chiếm đất đai của người dân, cưỡng bách người ngoài đạo phải theo đạo, kỳ thị Phật Giáo và các tôn giáo khác, tấn công chùa chiền, giết hại tăng ni phật tử mà không có bất cứ lời phản đối nào của Giáo Hội.

- Giáo Hội đã viết ra những kinh nhật khóa mà nội dung có tính cách phỉ báng Phật Giáo và mạ lỵ cả dân tộc.

- Giáo Hội đã sửa đổi lịch sử vinh danh những kẻ có tội với dân tộc như Alexandre de Rhodes, Nguyễn Trường Tộ, Pétrus Ký, Ngô Đình Khả, Ngô Đình Diệm v…v….

- Giáo Hội vẫn giữ tinh thần tuyệt đối nô lệ một ngoại bang: tiểu quốc Vatican, dù Vatican ngụy trang đàng sau bộ mặt tôn giáo. Như vậy là trái với tinh thần không lệ thuộc ngoại bang dưới bất cứ hình thức nào của dân tộc Việt Nam suốt trong mấy ngàn năm lịch sử.

Theo lời diễn giải của giáo hội mẹ trước đây thì hành động xưng thú tội lỗi này là một hành động can đảm để thanh tẩy ký ức (purification of memory) có tác dụng cất bỏ mặc cảm tội lỗi của Giáo Hội qua hành động ăn năn thống hối và thú nhận tội lỗi. Một ký giả đã nhận xét như sau: Nhưng nếu Giáo Hoàng cho rằng, với những lời xưng thú tội lỗi của Giáo Hội, đọc lên trong vài mươi phút, là có thể xóa bỏ cái lịch sử 2000 năm chứa đầy tội ác của Giáo Hội thì Ngài đã lầm. (If the pope thinks that he can wipe out the criminal record of the Church in the last 2000 years in a 15-minute sermon, he’s wrong.)

Tờ Newsweek ngày 20 tháng 3, 2000 cũng viết: Nhưng làm sao mà Giáo Hoàng nào có thể tính toán được, đừng nói đến thống hối, mọi tội lỗi mà Giáo Hội đã phạm nhân danh đức tin Ca-tô trong ngàn năm qua? (But how can any pope account for, much less repent for, all the sins committed in the name of the Catholic faith over the past thousand years?)

Kết luận: "Xin được tha thứ" chỉ là một bước đi chính trị để xoa dịu dư luận quần chúng trong một thế giới mà sự tiến bộ trí thức không cho phép Giáo Hội hành xử như trước [vì như học giả John Remsburg đã viết: bó củi (để thiêu sống người) và cây gươm (để giết người) đã bị tước đoạt khỏi những bàn tay đẫm máu của Giáo Hội (The fagot and the sword have been wrested from her bloody hands...)], hoặc che dấu sự thực lâu hơn nữa.

Đối với Giáo Hội con ở Việt Nam tôi cũng có thể nói rằng:

- Nhưng nếu Giáo Hội cho rằng, với những lời xưng thú hời hợt tội lỗi của Giáo Hội, đọc lên trong vài phút, là có thể xóa bỏ cái lịch sử mấy trăm năm chứa đầy tội ác của mình thì Giáo Hội đã lầm.

- Nhưng làm sao mà Giáo Hội có thể tính hết được, đừng nói đến thống hối, mọi tội lỗi mà giáo hội đã phạm nhân danh đức tin Ca-tô trong mấy trăm năm qua ở Việt Nam?

Giáo Hội vẫn luôn luôn cho rằng tạ tội với Chúa và xin Chúa tha tội là trước hết. Giáo Hội vẫn giữ thái độ kiêu căng tự tôn của thời Trung Cổ: cho rằng chỉ có Chúa là có quyền tha tội cho Giáo Hội. Đây cũng là điều mà khi xưa Giáo Hội đã từng áp dụng ở bất cứ nơi nào mà mình có quyền hành và ở thế mạnh: những linh mục, giám mục v..v.. của Giáo Hội, bất cứ họ làm điều ác ôn nào, không ai có quyền phán xét họ ngoài Giáo Hội.

Nói tóm lại, Chúa chỉ là cái bung xung mà Giáo Hội đưa ra để tha hồ làm điều ác, vì làm xong chỉ việc xưng tội với Chúa, xin Chúa tha tội là ký ức đã được thanh tẩy, là mặc cảm tội lỗi đã được cất bỏ, là lương tâm lại yên ổn để tiếp tục làm ác, nếu ở vị thế có quyền hành và có cơ hội thuận tiện. Chúa chỉ là cái bình phong Giáo Hội đưa ra để che đậy, bảo vệ và duy trì định chế độc tài của chính Giáo Hội chứ thật ra chẳng làm gì có chuyện Chúa tha tội hay không tha tội.

Chúng ta cũng biết, ở Việt Nam, khi các con chiên phàn nàn về mấy ông linh mục làm bậy thì giám mục “bề trên” cũng khuyên rằng: “các con đừng có nói hành các cha mà mang tội với Chúa”. Điều này có nghĩa là “cha cũng như Chúa”, đưa Chúa ra làm bung xung che đỡ cho những hành động bậy bạ của các cha “bề trên”.

Nhìn kỹ vào vấn đề xưng tội cùng Chúa và xin Chúa tha thứ, chúng ta thấy có nhiều điều không ổn, và việc xưng tội cùng Chúa không hợp với lô-gic thông thường, không có căn bản vững chắc, thực chất chỉ là một thủ đoạn của Giáo Hội trước đám tín đồ thấp kém bị huyễn hoặc bởi những luận điệu đầy tính chất mê tín dị đoan. Tại sao? Vì Giáo Hội đã theo đúng những lời trong Thánh Kinh, được coi là chứa những lời không thể sai lầm của Chúa, nên mới có những hành động dã man tàn bạo đối với nhân loại. Chúa không thể tha thứ cho Giáo Hội, vì chính Chúa là nguồn cảm hứng và cũng là nguồn chỉ đạo tâm linh cho Giáo Hội, hướng dẫn Giáo Hội. Vậy nếu Giáo Hội phạm tội, thì theo một nghĩa nào đó, tội của Chúa nặng hơn tội của Giáo Hội, vì Giáo Hội chỉ là cấp thừa hành. Đây không phải là những lời vô căn cứ, có tính cách phỉ báng Chúa, mà dựa trên sự kiện đã được chứng minh qua nhiều tác phẩm nghiên cứu.

Lời thú tội thứ hai của Giáo Hội mẹ: Xưng thú “tội ác trong khi phục vụ 'chân lý'” , "chân lý" của Ca-tô Rô-ma Giáo trong khi thực hiện chân lý của Chúa Ki-tô, đã chứng minh hơn gì hết cho luận cứ trên.

Đâu là hành động cụ thể của việc “xin lỗi”?

Vấn đề chính là trong tương lai Giáo Hội Ca-tô Việt sẽ có những hành động cụ thể nào để thực hiện hy vọng của Giáo Hội là đi đến Hòa Giải. Giáo Hội có công khai thẳng thắn xưng thú những tội lỗi của Giáo Hội đối với dân tộc như trên không, ít ra cũng đại cương giống như việc thú tội và xin tha thứ 7 núi tội ác của Giáo Hội mẹ như trên (rõ ra là những tội gì).

Giáo Hội có những biện pháp gì để đền bù những tội lỗi của Giáo Hội không, thí dụ như trả lại đất đai của các nhà chùa mà trước đây Giáo Hội đã chiếm hữu một cách không chính đáng.

Giáo Hội có bỏ đi những câu không thích hợp trong những kinh nhật khóa không? Giáo Hội có bỏ đi những áp lực bắt người hôn phối khác đạo phải học đạo trước khi cưới, và con cái sinh ra phải đi rửa cái tội không hề có không? Giáo Hội có bỏ đi sách lược dùng của cải vật chất để truyền đạo không? Và Giáo Hội có nghĩ đến việc độc lập với Vatican không? Giáo Hội có tuyên hứa trước quốc dân đồng bào là sẽ không bao giờ tái phạm những lỗi lầm của Giáo Hội trong quá khứ và hiện tại không? Còn nhiều điều nữa nhưng tôi cho thế cũng tạm đủ.

Sau cùng, Giáo Hội hy vọng với vài lời xin lỗi như trên có thể tạo nên sự hòa giải giữa lòng dân tộc, nhưng Giáo Hội vẫn giữ thái độ trịch thượng bất kể đến cảm nghĩ của những người ngoại đạo, như tôi đã trình bày về hành động trịch thượng vô trí của Hồng Y Etchégaray ở trên, ngụy trang đàng sau bộ mặt “thiện chí”.

Muốn xóa vết chân cũ, để dẫm thêm những bước chân mới.

Chúng ta không bao giờ nên quên là Ca-tô Rô-ma Giáo có 2000 năm kinh nghiệm để tồn tại, vượt qua bao biến cố tưởng tưỏng không thể cứu vãn. Chúng ta cũng không bao giờ nên quên là Ca-tô Rô-ma Giáo chưa bao giờ từ bỏ con đường xâm lăng văn hóa và tôn giáo của mình, vì tự cho Ca-tô Rô-ma Giáo là con đường duy nhất để đi đến hòa giải với Thiên Chúa, lẽ dĩ nhiên là Thiên Chúa của Ca-tô Giáo.

Những điều này thể hiện rõ trong những phát biểu của Giáo Hoàng Benedict XVI và Giáo Hội Ca-tô Việt Nam.

Giáo hoàng nói:

“Năm Thánh là một thời điểm chứa chan ân sủng, thuận lợi cho việc hòa giải với Thiên Chúa và anh em đồng loại. Trong ý hướng đó, chúng ta nên nhìn nhận những sai lỗi chúng ta đã phạm trong quá khứ và hiện tại, đối với anh em đồng đạo và anh em đồng bào, và xin mọi người tha thứ”

Ngài không giải thích cho chúng ta biết tại sao các con chiên của ngài lại cần phải hòa giải với Thiên Chúa. Ngài cũng chỉ nói một cách hết sức đại cương là “nhìn nhận những sai lỗi” mà không nói ra đó là những sai lỗi nào. Sai lỗi có nhiều mức độ, có những sai lỗi thông thường không đáng kể, và có những sai lỗi trầm trọng đối với quốc gia dân tộc. Nếu chúng ta không biết đó là những sai lỗi nào thì chúng ta dựa vào đâu để mà tha thứ và tha thứ như thế nào?

Trong Diễn văn Khai mạc Năm Thánh, Chủ tịch HĐGMVN, Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, nhấn mạnh:

"Chúng ta khiêm tốn nhìn nhận những lỗi lầm thiếu sót đó, chân thành xin Chúa và mọi người tha thứ, để với tâm hồn thanh thản, chúng ta mạnh mẽ tiến lên trên con đường loan báo Chúa Giêsu và Tin Mừng của Người cho anh chị em đồng bào của mình."

Giáo hội Ca-tô Việt Nam đã làm bao nhiêu việc thất đức đối với quốc gia, dân tộc, và nay với vài lời “chân thành xin Chúa và mọi người tha thứ” rồi tâm hồn lại thanh thản, coi như không có chuyện gì. Với tâm trạng như vậy thì rất có thể Giáo Hội lại sai phạm những lỗi lầm cũ, và rồi, trong một tình thế nào đó, lại xin Chúa và mọi người tha thứ, và tâm hồn lại thanh thản. Chúng ta cũng biết là các con chiên, sau khi đi xưng tội với các bề trên, được tha tội, rồi coi như không có chuyện gì, lại yên tâm để tái phạm tội lỗi.

Mục đích của Giáo Hội là hi vọng với vài lời xin lỗi đại cương mơ hồ có thể xóa bỏ được những tội lỗi trong quá khứ, và hiện tại, để tiếp tục con đường loan báo Tin Mừng của Chúa, nghĩa là tiếp tục sách lược cải đạo và xâm lăng văn hóa như cũ, vì văn hóa Ki-tô Giáo đối ngược với văn hóa Á Đông. Giáo Hội không cần biết là ngày nay, ở Âu Châu, Tin Mừng của Chúa đang rơi vào những cặp tai không muốn nghe, vì giới trí thức và người dân Âu Châu đã cho Tin Mừng của Chúa chỉ là điều mê tín cổ xưa. Tại sao, chính Giáo hoàng Benedict XVI đã phải than nhiều lần là: “Âu Châu ngày nay sống như là không hề biết đến Thiên Chúa, mà cũng chẳng cần đến sự cứu rỗi (Tin Mừng) của Chúa Giê-su nữa”. Tại sao Hội Đồng Giám Mục Âu Châu, sau phiên họp năm 1999, đã phải tuyên bố là: “Âu Châu ngày nay sống như là không hề biết đến Thiên Chúa”. Và tại sao Giáo Hội Ca-tô Việt Nam vẫn muốn mang cái loại Tin Mừng này để đầu độc đầu óc người dân Việt Nam?

Chúng ta cũng còn nhớ, Giáo Hoàng Benedict XVI đã “ban huấn từ” (sic) cho Hội Đồng Giám Mục Việt Nam như sau:

Khi đem tới nét đặc thù của mình - là việc loan báo Tin Mừng của Chúa Ki-tô - Giáo Hội đóng góp vào việc phát triển nhân bản và thiêng liêng của con người, nhưng cũng đồng thời đóng góp vào sự phát triển đất nước. Việc tham gia vào tiến trình này là một bổn phận và một sự đóng góp quan trọng, nhất là vào thời điểm mà Việt Nam đang từ từ mở ra đối với cộng đồng quốc tế.

Chúng ta thấy rõ, đó là chủ trương “Hòa Giải” của Ca-tô Rô-ma Giáo, "hòa giải" để xâm lăng, chinh phục chứ không phải hòa giải để sống chung hòa bình và tôn trọng lẫn nhau. Chiêu bài “hòa giải” của Ca-tô Rô-ma Giáo thiên hạ đã rõ. Chiêu bài đó như sau:

“Xin lỗi nhé! Nhân danh Chúa của chúng tôi, chúng tôi đã nô lệ hóa các người. Xin lỗi nhé! Chúng tôi đã giết các người. Xin lỗi nhé! Chúng tôi đã chia rẽ, xâu xé, tàn phá quốc gia của các người. Bây giờ các người có thể tin tưởng ở chúng tôi được rồi." (Nguồn: A freethinker: Sorry! In the name of our God, we enslaved you. Sorry! We killed you. Sorry! We screwed up your country. You can trust us now.)

Giáo Hội Ca-tô chưa bao giờ đưa ra lời hứa, hay lời thề trước Chúa, là sẽ không bao giờ tái phạm những lỗi lầm trong quá khứ, ngoài mấy lời xin lỗi bâng quơ tạ tội với Chúa và xin được tha thứ. Cho nên chúng ta không nên đưa vội tay ra bắt tay hòa giải. Chúng ta cũng không nên vội ôm "người anh em" Ca-tô mà không đề phòng lưỡi dao găm kề sau lưng. Với những kinh nghiệm lịch sử, chúng ta không nên vội tin những gì Tòa Thánh hay Giáo Hội Ca-tô Việt Nam hứa hẹn hay tuyên bố. Tại sao? Chúng ta nên nhớ câu thời danh của Tổng Thống Ronald Reagan: “Trust, But Verify” (Tin, Nhưng Để Coi Xem “Việc Làm Đi Đôi Với Lời Nói” Không Đã)

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

(*) Người Pharisêu được Giáo Hội Công Giáo diễn tả như là một giới người đạo đức giả, tự đắc, huênh hoang, trái ngược với sự sự khiêm nhượng của giới người thu thuế. Bạn đọc có thể xem bài giảng về hai hạng người này của Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb http://www.vietnhim.com/dongnhim/archive/index.php/t-17329.html

[1] [Blessings come under the category of sacramentals. Unlike a sacrament, a sacramental does not itself confer the grace of the Holy Spirit. Nevertheless, like a sacrament, a sacramental helps the faithful to sanctify each moment of life and to live in the paschal mystery of our Lord.

Among the sacramentals, blessings would be foremost. In the decree publishing the Book of Blessings, Cardinal Mayer wrote, “The celebration of blessings holds a privileged place among all the sacramentals created by the Church for the pastoral benefit of the people of God. As a liturgical action the celebration leads the faithful to praise God and prepares them for the principle effect of the sacraments.

By celebrating a blessing, the faithful can also sanctify various situations and events in their lives.

Blessings are signs to the faithful of the spiritual benefits achieved through the Church’s intercession.]

[2] [What is a Blessing?:

In the Bible, a blessing is depicted as a mark of God’s relationship with a person or nation. When a person or group is blessed, it is a sign of God’s grace upon them and perhaps even presence among them. To be blessed means that a person or people take part in God’s plans for the world and humanity.

An act of blessing links theology, liturgy, and ritual. Theology is involved because a blessing involves the intentions of God. Liturgy is involved because a blessing occurs in the context of liturgical readings. Ritual is involved because significant rituals occur when a “blessed” people remind themselves about their relationship with God… ]